Lời nguyền truyền kiếp

19:34 |
Truyện ma

Lời nguyền truyền kiếp


Rồi ông ta nhốt mẹ vào phòng giam và đánh thức mấy người khác dậy để đi theo mấy người báo tin làm ăng-kết!

Hôm sau họ giải mẹ lên nhà khám tỉnh Cần Thơ đợi ngày xử. Cũng như bà con, mẹ nhận hết lỗi và bị nhận án tử hình! Mẹ cũng được hoãn ngày bắn cho tới khi sinh con. Khi sinh con ra họ mang con đi, nói là làm giấy tờ và tìm người để cho… Và rồi mẹ bị họ mang ra pháp trường và mẹ cũng mang theo lời nguyền là sẽ trả thù bọn đàn ông khốn nạn trên dời này. Và con chính là kẻ sẽ thi hành lời nguyền ấy!

Lan cảm thấy thương cho số phận của hai người, nhưng nàng không muốn vì sự hận thù của họ mà nàng phải giết chồng mình, hơn thế nữa, Tuấn rất hiền lành. Nàng biết rõ tính chồng vì hai người quen và tìm hiểu nhau suốt mấy năm còn ở Đại học. Hai người thật sự yêu nhau và tự ý kết hôn với nhau, đâu có ai ép buộc, hay gả cho một người xa lạ như mẹ và bà nàng xưa kia đâu! Nàng biết Tuấn rất rõ, một người đàn ông có trách nhiệm, yêu thương vợ và không hề dính líu đến tứ đổ tường như một số người có chức vị khác. Và một điểm nữa là Lan cũng yeu thương Tuấn tha thiết. nàng không thể nào ra tay giết người mình yêu dấu được!

Dù nàng có biện bạch cách mấy đi nữa thì mẹ nàng vẫn hiện về thúc đẩy nàng làm điều đó… Về vào ban đêm không xong mẹ nàng về luôn ban ngày, đóng đô trong cái gương trong phòng ngủ! Mỗi khi nàng soi gương thì hình bóng mẹ nàng lại hiện lên ra nhắc nhở cái sứ mạng nàng phải thi hành. Nói nhẹ không xong, mẹ nàng lên tiếng đe dọa! Một sáng kia Lan thức dậy để sửa soạn bữa ăn sáng cho vợ chồng trước khi đi làm, Tuấn cũng đã thức nhưng vẫn còn nằm nướng trong giường, nhắm mắt nhưng tai chàng vãn nghe thấy mọi sự chung quanh… Lan đến soi gương và Mẹ nàng lại hiện ra trong đó, vẫn như trước bà trách móc nàng sao không thi hành lệnh của bà? Lan bực dọc nói:

- Tại sao mẹ lại bắt con giết người con yêu dấu! Anh ấy có tội tình gì mà phải chết vì sự thù hận của người xưa chứ?

- Đó là lời nguyền và con là người kế tự để làm việc đó! Không ai làm thay con được! Chính tay con phải dùng thanh kiếm để đâm chết người chồng của con để làm trọn lời nguyền, và con của con sau này cũng sẽ làm trọn lời nguyền này sau khi con bị xử chết! Đó là luật do bà ngoại con đã đặt ra! Con cháu phải biết tuan theo thôi!

- Không! Con không làm những điều vô lý đó đâu!

Một làn ánh sáng với luồng gió mạnh phát ra từ chiêc gương thổi bắn Lan văng vào vách! nàng đau đớn la lên bất tỉnh!

Tuấn nằm nghe hết mọi chuyện, thấy Lan bị hất văng vào tường chàng vùng dậy bế nàng lwn giường, nhìn vào gương quát:

- bà hãy đi đi! hãy để cho chúng tôi yên! Tại sao bà lại nhẫn tâm phá hoại hạnh phúc của con gái bà!

Cái bóng trong gương bỗng biến thành một con tinh dữ dằn với đôi mắt rực lửa:

- Tao phải giết bọn đàn ông phản bội chúng mày! Mày cũng không thoát khỏi lời nguyền của chúng tao đâu!

Tuấn với tay lấy chiếc guốc của vợ ném mạnh vào chiecs gương, nhưng chiếc guốc bật trở lại ngay vào thái dương chàng. Tuấn cũng ngã lăn ra bất tỉnh… Lúc chàng tỉnh dậy thì Lan đã ngồi sẵn bên chàng… Trời bỗng đổ mưa, hai vợ chồng sợ lắm! Tuấn gọi điện thoại tới sở làm của hai người xin nghỉ một ngày… Xong chàng chở Lan ra chợ Thủ Đức ăn trưa. Trong lúc ăn Lan nói với chồng:

- Anh kêu người tới mang cái gương đó đi nghe anh! Bà ấy ám ảnh em mấy tháng nay rồi đó!

Trên đường về, Tuấn ghé kêu người bán đồ cũ lại nhà để cho ông ta cái fuwowng cổ đó. Họ về đến nhà, ông bán đồ cổ vào phòng khiêng cái gương cổ đó đi! Một bóng hình dữ tợn hiện ra trong gương cười the thé và một trận cuồng phong cùng với ánh sáng tuôn ra từ cái gương thooit ông ta bay ra ngoài cửa sổ! Ông ta rớt xuống đất va đầu vào cục đá lớn chết ngay lập tức! Giọng cười vẫn vang vọng lẫn tiếng gầm:

- Chỉ khi nào hoàn tất lời nguyền tao mới ròi khỏi đây! lan, con phải thi hành việc đó rồi thay thế mẹ truyền lời nguyền này cho con con! Chỉ lúc đó mẹ mới đi đầu thai được thôi!

Tuấn kêu cảnh sát báo về tai nạn xảy ra! Chàng giấu không nói gì về con Tinh cả! mà có nói thì cũng chẳng ai tin chàng. Cảnh sát cho đây là tai nạn nên vợ chồng Tuấn không gặp rắc rối gì. Hôm sau khi đi làm, Tuấn xin nghỉ buổi chiều và đến “Lăng Ông” ở Gia Định, nơi đây có một thầy coi tướng số kiêm thày pháp nổi tiếng để nhờ xem quẻ về con tinh trong nhà. Sau khi bấm độn và làm những thứ phù phép linh tinh, ông thày phán:

- Con tinh này rất dữ! Hiện này không ai có đủ khả năng để diệt được nó đâu! Nó chỉ đi đầu thai nếu có ai thay thế nó mà thôi!

Thế thì tôi đành chịu chết hay sao?!

- Đúng ra thì còn một cách duy nhất! Phải kiếm ra cho được thanh kiếm của nó, và chính người con gái của nó dung thanh kiếm đâm sau vào ngực nó thì mới có thể tiêu diệt được nó thôi!

Nói tới đây ông thầy pháp như bị ai đập vào đầu lăn ra đất bất tỉnh… Các đệ tử của ông phải làm mọi cách mới vực được ông tỉnh dậy được. Ông ta nói:

- Thí chủ về đi! Tôi không giúp gì được cho ông đâu! Nó tính giết luôn cả tôi đó, thí chủ thấy chưa?

Tuấn ra về cũng không nói gì cho Lan biết việc này… Chàng sợ làm nàng hoang mang thêm! Nhưng điều làm chàng suy nghĩ nhiều nhất là con Tinh đã biết chàng ting cách tiêu diệt bó! Chàng sợ nó sẽ ra tay sớm tìm cách giết chàng. Nử dêm đó như có linh tính báo thức, Tuấn mở mắt ra thì thấy Lan đang dứng bên giường, hai tay nắm chặt thanh gươm ngắn trong tư thế sắp đâm xuống ngực chàng, ánh mắt Lan như ngây dại mất hồn! Tuấn vội la lớn:

- Lan, tỉnh lại đi em! Đừng làm theo lời con Tinh đó!

- Tao phải giết bọn đàn ông phản bội trên đời này!

Lan trả lời với giọng xa lạ như vọng về từ thê giới bên kia…

- Em hãy tỉnh lại đi! Nhìn kỹ anh nè! Em biết rõ anh yêu em nhất trên đời này mà! Không gì có thể làm anh xa em được! Em biết anh luôn chung thủy với em mà! Tỉnh dậy đi Lan! hãy xét lại xem, có khi nào anh ruồng rẫy hay đối xử lạnh nhạt với em không? TỈnh lại đi em, đừng để con Tinh cái kia làm tan đi hạnh phúc của chúng mình! Đứa con vô tội của chúng ta nữa, đừng để nó lại phải đeo lời nguyền khốn kiếp ấy theo nó vào cuộc đời này!

Cái bóng con Tinh trong gương cũng gào lên:

- Hãy giết bọn đàn ông phản bội đi con! Chúng nó không đáng được sống! Bây giờ là lúc con hoàn thành lời nguyền của chúng ta! hãy mau xuống tay đi!

- Đừng nghe lời nó! Lan ơi, hãy mau thức tỉnh lại đi! Vợ chồng ta đang hạnh phhucs, chúng ta sắp có đứa con đầu lòng! Đừng để bọn ma quái yêu tinh kia phá đi hạnh phúc của chúng ta!

Mặt Lan trở lên tỉnh táo hơn, nàng như vừa thoát ra hỏi một cơn mộng du! Nàng nghe tieengs Tuấn kêu gào! Có lẽ lời kêu gào thống thiết và tình yêu của Tuấn đã thắng được ma lực đang thống trị trong nàng! nhìn mình đang giơ cao thanh kiếm chực đâm chồng , Lan hoảng hốt hạ lơi thanh kiếm xuống, miệng la lớn:

- Trời ơi, có chuyện gì xảy ra cho em vậy anh? Sao cây kiếm này lại trong tay em? chút nữa là em đã giết chết anh rồi!

- Hãy giết chết nó đi còn chần chờ gì nữa con! Giết nó mau đi cho lời nguyền của chúng ta được trọn vẹn! – Con Tinh gào gọi Lan.

- Em hãy bình tâm lại! Con Tinh kia muốn cắt đứt cuộc sống êm đềm của chúng ta! Nó dùng ma lực để khiến em làm chuyện điên rồ! hãy nghĩ đến tương lai của chúng ta, đến con của chúng ta!

- Em phải làm gì bây giờ đây? Trời ơi! – Lan nói như khóc…

Hãy phóng thanh kiếm đó vào ngực con Tinh kia để phá vỡ lời nguyền của nó mau đi em!

Tuấn vội trả lời vợ…

- Đừng nghe lời bọn đàn ông khốn nạn con ơi! Con hãy giết nó ngay đi! Đừng nghe lời nó xúi xiểm mà giết mẹ, con nghe chưa? – Con Tinh phản lại tức thì…

- Hãy mau phóng thanh gươm đi em! Chỉ có một mình em có thể phá được ời nguyền này mà thôi! Em nghe rõ chưa? Chỉ có một mình em thôi! – Tuấn gào to như để át đi mọi ma lực còn xót lại trong Lan…

Tình lình Lan vung tay lên phóng nhanh thanh kiếm vào cái bóng con Tinh trong gương! Cái gương bể tan ra thành từng mảnh vụn cùng theo đó là một tiếng rú rợn người! Con Tinh và thanh gươm biến mất theo một làn khói mờ! Vợ chồng Lan ôm lấy nhau mà khóc! Mưng mừng tủi tủi! Tai nạn đã qua đi… Hai người ngồi tâm sự. Ôn lại những vui buồn trong đời mãi đến sáng. Tuấn dọn dẹp nhà cửa, chàng mang cái gương ném xuống sông như để xóa đi nỗi ám ảnh đã qua. Từ đó về sau vợ chonngf Lan sống hạnh phúc không còn bị quấy phá gì nữa. Lời nguyền oan khuất đã bị phá giải.

Cuối năm đó Lan sinh hạ được một bé gái giống nàng như đúc! Nàng tạ ơn trời đất vì con nàng không phải chịu cảnh sinh trong tù và deo theo lời nguyền như mẹ và bà ngoại của nàng! hai năm sau một bé trai của Tuấn và Lan lại ra đời và họ sống êm đềm trong hạnh phúc tới già như trong chuyện cổ tích…
Xem thêm...

Lời nguyền truyền kiếp phần 2

19:26 |
Truyện ma: Lời nguyền truyền kiếp phần 2


Từ hôm đó ông càng đi chơi khuya nhiều hơn, về nhà thì gắt gỏng mắng nhiếc và có khi còn đánh bà nếu bà có lên tiếng cãi lại. Ông bây giờ công khai đi chơi với đào vả ban ngày ban mặt mà còn ra vẻ ta đây dào hoa nữa… Bà nhiều lúc muốn tự tử chết đi cho xong cái kiếp bạc phận của mình nhưng lại thương đứa con trong bụng không có tội gì… Cha mẹ chồng và các em chồng đều về phe ông con, họ nói móc nói xói đủ điều. Cho đến một đêm kia sau khi đi nhậu nhẹt chơi bời về, ông chửi và đánh bà một trận còn nói là sẽ bỏ bà để lấy vợ khác. Sau đó ông lăn ra giường ngủ như chết… Bà nằm thao thức khóc ấm ức, suy nghĩ về số phận hẩm hiu của mình, tình yêu của mình dành cho chồng, và tương lai đen tối khi bị chồng bỏ. Cuối cùng bà quyết định chết và trước kho và chết bà sẽ giết luôn cả ông. Bà nghĩ chắc sang thế giới bên kia thì có lẽ hai vợ chồng sẽ có hạnh phúc hơn…

Bà nhè nhẹ ra phòng khách, nơi có treo một cây kiếm ngắn cổ xưa trên tường. Cha chồng nàng nói thanh kiếm này là báu vật từ triều đại nhà Lê nên ông ta rất quí và treo trong phòng khách làm kiểng cho đẹp. Bà mang thanh kiếm vào phòng, rút kiếm ra khỏi vỏ, ánh thép xanh rợn người… hai tay giơ cao nó lên, bà đam phập ngay xuống tim ông… Thấy máu phọt mạnh ra bà xây xẩm té xỉu… Khi tỉnh dậy bà không còn đủ can đảm để tự kết liễu đời mình. Biết ở đây không xong, bà cầm theo thanh kiếm tang vật, lấy ít vật dụng cần thiết và lẻn ra sau nhà đẩy chiếc tam bản ra lạch và kiếm đường chèo về nhà cha mẹ mình. Khi ra đến sông lớn bà quăng thanh kiếm xuống sông và cắm cúi chèo như kẻ mất hồn… Hơn một ngày sau bà mới về đến nhà, vùa bước vào nhà thì đã có mấy ông cò trên tỉnh đợi sẵn, họ bắt còng bà và giải lên tỉnh để xử về tội giết chồng!

Tại tòa bà nhận hết tội mà họ gán cho. Tòa xử rất nhanh và bà lãnh án tử hình mặc dù họ không tìm được “thanh kiếm” hung khí. Nhưng bà đang có thai nên tòa đình án tử hình đến sau khi bà sinh nở… Rồi thì cũng tới ngày đó, bà sinh mẹ trong nhà lao, họ mang mẹ về trao lại cho ông bà cố của con. Chỉ hôm sau họ mang bà con ra pháp trường xử bắn. Trước khi bắn họ hỏi bà có điều gì trăn trối lại không? Bà con dõng dạc thét to vào đám đông đến coi xử bắn, trong đó có cả họ hàng nhà chồng:

- Tui chết đi cũng nguyện thành ma về trả thù bọn đàn ông bội bạc! Con cháu tui cũng sẽ làm như vậy! Đó là lời nguyền của tui trước khi chết! Hãy nhớ lấy!

Rồi họ bắn chết bà con.

mẹ được ông bà ngoại của mẹ nuôi lớn lên, không ai hở môi cho mẹ biết về quá khứ của mình. Ông bà chỉ nói là cha mẹ của mẹ bị chết trong một tai nạn sau khi sinh ra mẹ mà thôi. Mẹ lớn lên và trở thành một cô gái có nhan sắc nổi tiếng vùng Phong Điền, chắc ông bà nhớ hậu quả khi xưa nên không cho mẹ lên tỉnh học. Mẹ chỉ học hết trung học đệ nhất cấp là phải ở nhà phụ việc xơn nước với bà ngoại rồi…

Nhưng rồi tiếng đồn về mẹ bay xa, con trai của các điền chủ khác cũng tìm đến để họ dò hỏi… Mẹ cũng phải lòng một chàng đẹp trai con của một điền chủ ở quận Cái Răng. Tuy không ở gần nhau nhưng anh rất thường lặn lội xuống Phong Điền để gặp mẹ. Rồi thì việc cưới hỏi cũng đến… Mẹ về ở bên nhà chồng ở gần cầu Cái Răng.

Năm sau một trận dịch cúm tràn lan khắp các tỉnh và giết chết cả mấy chục ngàn người, không may là trong đó có cả gia đình ông bà ngoại mẹ. Mẹ trở thành kẻ không thân nhân, người thân của mẹ bây giờ chỉ là những người bên nhà gia đình chồng… mẹ cũng làm quen được với một số người bạn gái ở gần nhà. Họ với mẹ chơi thân với nhau và coi nhau như chị em trong nhà vậy… Thật ra mẹ chỉ quanh quẩn ở nhà giúp bà nội con hoặc chơi với các bạn gái hàng xóm thôi chú không đi đâu xa cả. Ba con lo công chuyện cho ông con, mẹ luôn tin tưởng ba con nên cũng chẳng hỏi han gì nhiều…

Cuối năm đó mẹ có bầu con, ba con và mẹ rất vui mừng. Ông bà nội con lo mua mọi thứ đò bổ cho mẹ ăn để sau này con sanh ra được mạnh khỏe. Ba mẹ sắm sửa các vật dụng và quần áo cho con để chờ ngày con chào đời, cuộc sống thật hạnh phúc. Nhưng một đêm kia mẹ mơ thấy một thiếu phụ trẻ đẹp hiện về trong giấc mơ, bà ta cho mẹ biết mẹ là con của bà ta, sau đó bà hiện về hàng đêm để trò chuyện với mẹ… Cho đến một đêm bà bảo mẹ là ba con không trung thành với mẹ đâu, bọn đàn ông luôn luôn phản bội, bọn sở khanh đó đáng chết. Bà bảo mẹ phải giết ba con vì trước sau gì thì ba con cũng bỏ mẹ thôi… Mẹ chống đối lại và xác nhận là ba con rất trung thành và yêu thương mẹ… Nhưng bà ấy bảo cứ cứ chờ xem rồi kể lại chuyện bất hạnh của đời bà và lời nguyền của bà đã nói trước khi chết. Bây giờ là thời gian để bà thực thi lời nguyền ấy! Mẹ rất kinh hoàng nhưng mãnh lực ma quái của bà con làm mẹ mềm nhũn cả ý chí của mình… Thấm thoát mẹ đã có bầu được 5 tháng, bụng mẹ ngày càng lớn… Đi lại cũng khó khăn hơn, ông lang khuyên ba mẹ không lên làm chuyện vợ chồng với nhau nữa để giữ an toàn cho con. Từ ấy ba con thỉnh thoảng lại vắng nhà cả đêm… Mẹ vẫn mơ thấy và con hiện về thúc giục mẹ thi hành lời nguyền: Giết ba con! Nhiều lúc mẹ bị quyền lực huyền bí của bà con sai khiến và hứa sẽ giết ba con nếu có dịp. Một đêm kia bà con bảo mẹ mở ngăn kéo của cái tủ gỗ trong phòng… Mẹ thấy cây kiếm ngắn cổ xưa nằm đó từ bao giờ! Bà con nói, ngày xưa với chính thanh kiếm này, bà đã giết kẻ phản bội!

Một buổi sáng kia khi thu dọn quần áo của ba con để đi giặt, mẹ thấy vết son trên áo và mùi nước hoa vẫn còn phảng phất trên đó… Mẹ mang đến hỏi ba con thì ồn ấy chối quanh và còn nạt át giọng mẹ nữa, mẹ trở về và khóc một mình! Chẳng lẽ bà con nói đúng sao?! Chẳng lẽ bọn đàn ông toàn là một lũ phản bội sao>! Mẹ thiếp đi và bà con lại hiện về an ủi mẹ rồi với giọng đanh chắc bà bảo là đã tới giờ hành động. Nó đã phản bội con từ lâu rồi chỉ tại con quá ngây thơ mới tin vào sự trung thành của nó mà thôi. Hôm sau mẹ lại chơi nhà chị bạn, chuyện vãn một hồi mẹ hỏi:

- Chị là hàng xóm với gia đình chồng em, em với chị coi nhau như chị em ruột! Em xin chị cho em biết chí có biết gì về cuộc sống của chồng em không?

- Sao em lại thế? Có gì xảy ra trong cuộc sống vợ chồng của tụi em à?

- Chồng em thỉnh thoảng đi suốt đêm, và hôm qua em còn thấy dấu son và mùi nước hoa trên áo nữa. Nếu chị biết gì thì làm ơn nói cho em biết với! Em là kẻ lạ từ xa đến và chỉ biết nhà chồng và mấy chị em gần đây thôi! Nếu chị biết thì làm ơn cho em biết, em đội ơn chị!

- Chị coi em như em ruột mình nên chị cũng không giấu gì em! Chồng em nổi tiếng là một công tử ăn chơi nhất vùng này! Đó cũng là lý di mà cậu ấy phải đi lấy vợ xa! Con gái các nhà giàu có ở đây đều biết tiếng cậu ấy nên đâu ai chịu gả cho cậu ta đâu! hàng ngày cậu ấy tụm bè, tụm đảng với mấy tên công tử khác, ăn chơi bài bạc và phá làng phá xóm! ở đây ai cũng biết danh! Chỉ tội nghiệp em quá ngây thơ nên chẳng biết gì!

Mẹ cám ơn chị bạn rồi về. Thế ra là ba con luôn làm mặt giả dối với mẹ mà thôi… Đi ăn chơi mà nói là đi lo công việc, đêm ngủ với gái về nói là phải đi lên tỉnh lo giấy tờ! Mẹ chỉ biết khóc cho số phận mình, sao nó oan trái giống hoàn cảnh của bà ngoại con quá!

một chiều mưa gió kia ba con về nhà mùi rượu nồng nặc, áo quần xốc xếch. Mẹ đỡ ba con vào phòng rồi trách:

- Sao anh nhậu nhẹt gì mà say quá độ như vậy? Say mà dầm mưa có bữa trúng gió chết dọc đường không ai hay đó!

Á a! Cô cầu tui chết chứ gì? Cô tưởng cô hay lắm à? Cô chỉ là con bé mồ côi mà thôi! Tui thách cô đó! Chịu được thì ở không chịu được thì đi đi! Không ai chứa cô đâu! Mẹ cô ấy à! Cũng là một con giết chồng thôi! Mẹ nào con nấy mà! Dang ra cho tui đi ngủ! Tui không cần đứa nào giúp hết!
Ba con chửi mẹ một hồi nữa rồi nằm lăn ra ngủ như chết. Mẹ cởi thay quần áo ướt cho ông ấy, thấy trong túi có gì cồm cộm mẹ lấy ra xem. Đó là tấm hình của một cô gái trẻ ăn mặc hở hang như gái nhảy, phía sau có dòng chữ “Tặng anh yêu!” và ký tên nguệch ngoặc phía dưới… Mẹ buông rơi tấm hình xuống đất! Ôm mặt khóc! Đúng rồi, chẳng sai và đâu được nữa! ba con phản bội mẹ từ lâu mà mẹ có biết gì đâu! Đột nhiên mẹ nghe tiếng bà con vang ngay cạnh bên:

- Mẹ đã nói mà con không tin! Bây giờ con sáng mắt ra chưa? Hãy giết chết tên phản bội kia đi!
Mẹ như bị thôi miên, từ từ đi đến bên tủ kéo ngăn lấy cây kiếm cầm trên tay… Trong đầu mẹ nghe toàn những câu chửi rủa đây nghiến của ba con. Xen lẫn vào đó là tiếng thúc giục của bà con! Mẹ như kẻ không hồn bước lại gần ba con, rút thanh kiếm khỏi vỏ, rồi cắm phập xuống tim kẻ bạc tình! Như một kẻ mộng du, mẹ tra thanh kếm vào vỏ, mở cửa sau bước ra hông nhà… Mưa vẫn rơi xối xả, mẹ đảy chiếc tam bản và chèo về phía quận. mẹ không còn ai là thân nhân trên đời này cả. mẹ chỉ theo sự hướng dẫn vô hình nào đó mà cứ chèo ghe vào quận… Trong tiềm thức mẹ có ai nói là hãy vuwuwtsthanh kiếm xuống sông và mẹ làm theo lời bảo như một cái máy! Ghé ghe vào cục cảnh sát quận,chỉ có một viên cảnh sát ngồi gác và hút thuố trong văn phòng… Thấy mẹ ông ta hỏi khuya khoắt thế này mà có việc gì đến báo cảnh sát vậy? Mẹ trả lời với giọng khô cứng:

- Tui đâm chết chồng tui rồi! Tui đến đây để nộp mạng!

Ông cảnh sát bán tính bán nghi không biết làm gì, ngay lúc đó có mấy chiếc ghe cặp vào bến, mấy người hồng hộc chạy vào la lớn:

- Thầy cò ơi! Có án mạng ở nhà ông hội đồng Bảy! Con ổng bị người ta đâm chết trong nhà! Ông mau cho người tới làm ăng kết đi!

Ông cảnh sát quay lại phía mẹ nói:

- Cô đưa tay cho tui còng mau lên!
<Còn nữa>
Xem thêm...

Truyện Lời nguyền truyền kiếp

19:17 |
Truyện ma: Lời nguyền truyền kiếp phần 1

Lời nguyền truyền kiếp


Lan là một luật sư cho một văn phòng luật sư có tiếng tại Sài Gòn. Tuấn, chồng nàng là kỹ sư điện cho nhà máy Sài Gòn Thủy Cục tại Thủ Đức. hai người vừa mới cưới nhau được gần một năm thôi! Gia đình hai bên đều giàu có nên đám cưới được tổ chức rất lớn tại nhà hàng Đồng Khánh, khách dự đến hơn 400 người. Ai cũng phải khen họ rất cứng đôi vừ lứa! Bên chòng đã mua sẵn một biệt thự ở vùng ngoại ô Sài Gòn, gần cầu Tân Cảng. Sau hai tuần trăng mật tại Đà lạt vợ chồng Tuấn, Lan dọn về đó ở…

Lan rất thích cái biệt thự này, nó nằm cạnh bờ sông, chung quanh là tường xây bao quanh một khu vườn cây ăn trái đủ loại! Không khí trong lành và nhất là khung cảnh yên tĩnh và cảnh vật hữu tình rất hợp với tính cách của Lan! Chỗ ở cũng tiện cho cả hai vì không quá xa nơi làm việc của cả hai vợ chồng!

Tuấn thích các đồ cổ nên tìm mua những đò chạm trổ xưa để trang trí trong nhà dù phải trả giá cao đi nữa. Trong số đồ vật mua được có một chiếc gương cổ gắn trên giá được trạm trổ rất cầu kì. Lan cũng thích cái gương này, nàng đặt nó trong phòng ngủ và hằng ngày ngắm mình trong gương… Cuộc sống tưởng như cứ thê trôi đi êm đềm, nhưng vào một đêm mà Tuán phải đi trực tại sở làm, Lan ngủ một mình ở nhà…

Đêm đó Lan mơ thấy một thiếu phụ trẻ đẹp hiện đến nói chuyện với nàng, cuối cùng thiếu phụ đó nói bà ta chính là mẹ ruột của nàng, còn cha mẹ nagf chỉ là cha mẹ nuôi mà thôi…

Nếu Lan không tin có thể đi hỏi cha mẹ ruột của mình cho ra lẽ, xong thiếu phụ biến mất!

hôm sau Lan thức dậy và nhớ lại giấc mơ nhưng nàng chỉ cho đó là giấc mơ nên không để ý cho lắm. Nhueng liền mấy đêm sau, Lan đều mơ thấy người thiếu phụ đó hiện ra trong giấc mơ và quả quyết nàng là con của bà ta! lan đâm ra thắc mắc, không biết đó là thực hay nàng chỉ bị ám ảnh chuyện gì rồi mơ thôi! Nàng lờ đi, nhưng rồi đêm nào nàng cũng thấy thiếu phụ đó, lúc thì chân thành, lúc thì khóc nức nở khi nghe nàng từ chối không nhận bà ta là mẹ. Cuối cùng vào một ngày Chủ Nhật, Lan về nhà cha mẹ chơi, lúc ở trong bếp một mình với mẹ nàng hỏi:

- Mẹ à, con chỉ là con nuôi của ba mẹ phải không?

Mẹ àng hơi biến sắc mặt, nhưng cố trấn tĩnh:

- Ai nói chuyện tầm bậy, tầm bạ đó cho con nghe vậy? Ba con mà nghe là chết với ông ấy đó nghe chưa!

Rồi mẹ nàng nói lảng qua chuyện khác… Lan không hài lòng lắm, nhưng sợ làm phật lòng mẹ nên không dám hỏi thêm. Nhưng rồi nàng vẫn tiếp tục mơ thấy người thiếu phụ kia… Lan quyết định gặp riêng Vú Ba, người đã chăm sóc nàng từ bé cho đến ngày nàng lấy chồng. Lan xem Vú Ba như một người mẹ thứ hai, và Vú cũng yêu thương Lan như con đẻ của mình. Vú là người thật thà chất phát, chẳng bao giờ nói dối hay làm phật lòng một ai cả. Gặp Vú, Lan hỏi chận đầu:

- Vú đừng dấu con nghe! Con biết con là con nuôi của ba mẹ con! Xin Vú nói cho con biết sự thật đi!

Vú Ba mặt tái xanh lắp bắp:

- Trời ơi làm sao cô biết được, đời nào ông bà nói cho cô biết điều đó! Ai nói cho cô vậy?

- Có người cho con biết, con chỉ cần Vú xác nhận và cho con biết thêm các điều Vú biết thôi!

- Con biết rồi thì Vú cũng không dấu gì con! Nhưng Vú cũng chẳng biết gì nhiều đâu.

- Thì điều gì Vú biết thì cứ kể cho con nghe, biết đâu nhờ đó mà con tìm ra nguồn gốc của mình cũng nên!

- Con biết đó, ba mẹ con chỉ có một mình con là con một mà thôi! Thật ra thì bác sĩ cho biết là ông bà không thể có con được! Vú chỉ biết là một ngày vào mùa Thu chách đây 23 năm, ông nói là có chuyện phải đi xa vài ngày! KHi trở về ông ẵm theo một bé gái nói là xin được cảu một người đàn bà ở Cần Thơ, bà ta vì nghèo quá không thể nuôi đàn con quá đông nên đành lòng để con mình cho người khác nuôi! Đứa bé đó là con đó! Vú chỉ biết vậy thôi, và Vú đảm nhận việc nuôi dưỡng con từ đó! Vú cũng không dám hỏi thêm gì từ ông bà nên không biết thêm gì nữa!

Lan biết có hỏi ba mẹ nàng thì ông bà cũng không nói, nhưng nàng đã có được một chi tiết mà nàng cần. Đó là nơi ba nàng xin đứa con nuôi là nàng. là một luật sư, Lan có thể dùng tài năng và phương tiện sẵn có để truy ra nguồn cuội của mình. Lan lấy một tuần nghỉ phép và nói với chồng nàng là phải đi lo một việc cho một thân chủ tại Cần Thơ. Khi đến nơi, nàng vào tòa án xin người Lục Sự lục xem tài liệu coi những ai đã cho con vào những tháng của mùa Thu 23 năm trước… May mắn, nàng có được danh sách của những đứa trẻ được cho cùng tên cùng ten của người cho và người nhận. Sau khi xét duyệt và so sánh thật kỹ tên tuổi trong danh sách đó, nàng biết được tên của người mẹ ruột nàng là Trần Thị Liễu. Tiến hành xa hơn, Lan yêu càu ông Lục Sự xem lại hồ sơ của người đàn bà tên Liễu này… Một sự thật bất ngờ hé lộ: Người này là một tử tội, vì đang mang thai nên được dời ngày xử tử đến sau khi sinh con, đứa con được sinh ra trong khám đường và mang đi cho, sau đó bà ta bị xử bắn vì tội giết chồng…

Trở lại Sài Gòn với tâm trạng đau khổ vì sự thật đã tìm ra. Lan chán nản không muốn tìm kiếm thêm về thân thế của mình nữa. Đêm đó người thiếu phị lại hiện ra trong giấc mơ và lần này bà ta kể cho nàng đầy đủ chi tiết vì sao bà phải bị xử bắn:

- Bà ngoại con là con của một điền chủ giàu có ở Phong Diền, Cần Thơ… Quận Phong Điền chỉ cách Cần Thơ chưa tới 20 cây số. Cứ theo con sông Cần Thơ thì từ Cần Thơ rồi tới Cái Răng xong đến Ba Láng vượt qua Vàng Sáng là tới Phong Điền! Vùng này nổi tiếng là vựa lúa gạo vì thế đã có câu ca dao truyền khẩu từ lâu đời:

“Cái Răng Ba Láng Vàm Sáng Phong Điền.
Anh thương em thì cho bạc cho tiền!
Đừng cho lúa gạo, xóm giềng cười chê!”

Bà có một sắc đẹp mặn mà với làn da trắng nõn của một cô gái miệt vườn. Vì là con nhà giàu nên bà ngoại con được cha mẹ cho lên tỉnh ăn học. Trong một buổi dạ vũ mừng Tết, bà con gặp một công tử hào hoa phong nhã. Chàng là con cưng của một quan Tham Tá ở tòa bố Tỉnh. Mới gặp nhau là họ đã bị tiếng sét ái tình đánh trúng… Sau đó, họ hẹn hò nhau rồi cuois cùng nhà trai đến xin cưới hỏi. Hai vợ chồng sống trong gia đình cha mẹ chồng. Trong hai năm đàu tình nghĩa họ rất mặn nồng nhưng đến năm thứ ba thì ông ngoại con theo bạn bè chơi bời nhậu nhẹt và bắt đầu lơ là với vợ. bà con lúc đầu còn nói bóng gió nhỏ nhẹ đểkhuyên chồng nhưng đâu cũng vào đấy. Sau bà khóc lóc năn nỉ xin chồng hãy xa lánh bọn bạn bè xáu nhưng không xong còn bị chồng chửi rủa đánh đập nữa… Quá lắm, bà con quay ra cầu cứu cha mẹ chồng… Chẳng những không được bênh vực mà còn bị cha chồng la cho là:

- Chồng mày nó là đàn ông, phải để nó giao dịch với người đời chứ! Còn nó có lăng nhăng với đứa nào thì đã có sao đâu! Trai năm thê bảy thiếp là chuyện thường tình mà!

Bà con rất thương chồng nên đành cắn răng chịu đựng. Mà thời đó có gì đi nữa thì cũng phải chịu thôi! Đàn bà mà bỏ nhà đi thì không ai chứa, cũng chẳng biết làm gì ăn, và làm nhục cha mẹ của mình. Cứ thế mà bà con cố sống cho qua ngày? Nhưng rồi bà có thai mẹ… Gần ba tháng bà mới biết đúng là mình có thai. Đêm đó bà đợi chồng về để báo tin vui, đến nửa đêm ông ngoại con mò về nhà, hơi thở nặc nồng mùi rượu. bà lấy khăn ướt lau người và mặt mày cho ông, thay quần áo và dìu ông vào giường… Lúc sau bà thủ thỉ với ông là bà có thai rồi. Đã không vui thì chớ ông còn cằn nhằn bà là ông chưa muốn có con, nó chỉ làm vướng bận thêm thôi… Quá thất vọng, bà chỉ biết ôm mặt khóc thầm trong đêm tối…
<Còn nữa>
Xem thêm...

Truyện ma Bí ẩn nghĩa địa

19:26 |
Mời các bạn vào xem ngay câu chuyện này để biết được sự thật về bí ẩn ở nghĩa đia đâu là câu chuyện hoàn toàn có thật.

Truyện ma Bí ẩn nghĩa địa


Vào năm lớp 9, chúng tôi lên nhà thằng kiên chặt tre cùng vài người nữa, tất cả đại đội khoảng trên dưới 10 người.

Chặt xong chúng tôi xuống cầu ngầm rửa tay, rửa xe rửa luôn cây tre để mai mang ra lớp cắm trại. Chúng nó trèo lên đập chắn nước nghịch ướt hết quần áo. Một lũ vác tre về trước, còn lại tôi, con hương béo và hưng xón ở lại nghịch cố, lát sau mới về. Tôi khôg thuộc đườg, thấy chúng nó đi đường mới nhưng tôi không theo lại đi đường cũ. Đến nơi, trước mặt là hai ngã rẽ bị khuất tôi ko biết nên đi đường nào vì vừa nãy mải tán phét vs lũ bạn. Tôi quyết định đi đường bằng.tôi dắt xe đạp theo đi bộ. Trời đổ mưa như trút nước,tôi than vãn:”quả này về là ốm nặng r” . Trong mưa tôi nge tiếng rít của gió như tiếng ai thì thầm vậy. Tôi thấy xa xa là những bia mộ trắng toát. Tôi đứng sững lại trước một ngôi mộ lớn. Tôi biết chắc đã đi sai đường r. Trong di ảnh là một người đàn bà có khuôn mặt rất đẹp. Quay đầu xe tôi phóng ra khỏi đó cùng những hạt mưa tát tới tấp vào mặt.trên bia mộ là từng bóng trắg phất phơ giương con mắt sâu hoắm nhìn theo tôi. Tôi lại dừng ở đó,trấn tĩnh lại. Tôi đi lên con dốc đã bỏ qua lúc nãy. Một bên là vực một bên là một phần đồi bị xẻ phẳng trồng đầy thông trên đấy. Trời vẫn mưa,tôi run bần bật và rất sợ. Hai bàn tay nắm chặt chiếc xe mà lôi đi. Khá là mệt mỏi tôi vẫn đi. Có tiếng gọi văng lại từ đằng sau. Một bà cụ chừng 7,80tuổi ăn mặc giống các bà ở quê.chân đi dép cộc. “Cháu ơi,cháu bị lạc à”
Tôi lí nhí đáp:”Bà…là…ai”
“Đi tiếp đi cháu đừng quay đầu lại ,cho bà hỏi cháu có thấy ngôi nhà to màu đỏ của bà ko?lần sau ghé qua chơi nké”
Tôi lạnh sống lưng”nhà nào ạ”
Cháu vừa qua đấy.
Tôi sực nhớ ra.Người đó biến mất. Tôi cầm xe chạy như điên trên con dốc “TAO KHÔNG SỢ MA ĐÂU TAO ĐÁI LÊN ĐẦU MÀY TAO LẤY DÂY DÂU ĐÁNH MÀY TAO LẤY TỎI NÉM MÀY MÀY CHẾT ĐI” Tôi gào to như thế.Thỉnh thoảg tôi ngoái đầu lại thấy bóng đen phía xa xa chỉ đứng đó nhìn tôi. Con đường…tôi thấy đích r tôi thở hổn hển lê đến nơi.tôi bỏ xe trước cổng nhà thằng kiên. Nó khoá cổng r chúg nó bỏ tôi lại r.tôi thu mình trước kái cổg và ngồi thụp xuống đó.hai bên chẳng hề có nhà cửa chỉ là một khu ngĩa địa lớn. Chợt có tiếg nói tôi rướn cổ nhìn về phía con dốc. Tôi thấy bạn tôi.chúng nó thấy tôi quát:”con điên này chạy đâu tkế” Tôi ôm trầm chúg nó vỡ oà”tao tưởng chúg m bỏ tao r chứ,tao gặp ma” . Mít ướt xog mở mắt ra tôi lại thấy bà già kia đứg đó…nhìn tôi vài giây r biến mất.
***********
câu chuyện của 1 bạn nam xin giấu tên ở quận 11 tp HCM. Tuy ko rợn mấy nhưng chắc chắn 100% có thật.

” Truyện thứ 1 là ở nhà cũ và nhà mới mình : Hồi nhỏ thì mình chả biết nhìn đồng hồ là gì cả, lúc đó mình còn nhớ là trong đầu mình nghĩ “ko biết coi đồng hồ, mình phải nhìn 2 cây kim dài với ngắn để mốt lớn kể ngta nghe thôi”. Đêm đó là 1h5p tối. Mình ngủ với bố mẹ mình nên mình nằm ngoài cùng, chả hiểu sao hôm đấy mình khó ngủ mà trẻ con thường rất dễ ngủ cơ mà. Hôm đấy mình nằm nhìn qua phòng kế bên (2 phòng thông nhau ko có cửa) thì bàn thờ ngay cái chổ thông qua phòng kia tnhiên có 1 cái bóng đàn ông (mình ko chắc là đàn ông) cứ lấp ló nhìn mình, nếu mình nhìn thì nó đi ra nhanh lắm. Mình giả vờ liếc qua chổ khác thì cái bóng ấy lại đi vào và dừng lại ngay bàn thờ. Mình có đi qua phòng đấy xem nhưng không có ai. Đến vài năm sau mình nghe mẹ kể truyện ma nên mình kể mẹ mình nghe mẹ bảo mẹ cũng thấy thế. Sau lần đấy thì gia đình mình chuyển qua nhà kế bên do vỡ nợ phải bán nhà. Đây là nhà của ông bà mình cho dì mình rồi dì cho lại nhà mình nên khá âm u. Mình ở đấy đã thấy như nào rồi. Thỉnh thoảng đêm lại nghe thấy tiếng đập đồ ở dưới gác mà mình cứ cho là chuột nên chả để ý đến khi nghe mẹ kể lại : ” nhà này làm sao đấy, có hôm tao đang ngủ tao nghe tiếng ai tắm ở dưới nhà, nồi niêu soong chảo thì đập ầm ầm ầm. Tao bước xuống thì chả có gì xảy ra cả.. Cứ thế vài tuần đến khi tao nằm mơ thấy có 3 linh hồn bay bay nhảy nhảy trong nhà mình, nó phá tao rồi kêu t xuống đốt nhang cho chúng nó, chúng nó đang đói cực kỳ. tao thắp 3 cây nhang thì tự nhiên trên bàn thờ ông địa đứt làm đôi ra mày, cái ông địa m đang nhìn là đồ mới đấy. Sau đấy vài hôm cúng và đi chùa thì hết hiện tượng này.”
Đến năm lên lớp 6 thì mình chuyển qua nhà kế bên (mình chuyển nhà 3 lần, 3 nhà đều sát nhau). Trước đó nhà này làm nhà mướn sau này mới được tu sửa lại. Mình có nghe người mướn kể : ” m ngủ ở đây coi chừng, hôm nọ t đang ngủ cùng thằng bạn thì nghe tiếng lục đục ở cầu thang lên lầu. Lúc tao với nó nhìn ra thì thấy bóng 1 người đàn ông lướt từ trên cầu thang đi ra khỏi nhà mặc đồ đen toàn bộ còn có cả 1 cái nón che mặt, lạ là ổng ko có chân và bay cách mặt đất cỡ 1 gang tay.” Mình chả tin chuyện đó đâu đến khi năm lớp 7,8 gì đấy nghe mẹ kể với bà người làm bên ngoại (ko kể vs mình chắc sợ mình sợ) là : “hôm đấy 4h tao mơ mơ màng màng thấy bóng 1 người đàn ông mở cửa đi bộ ra lan can lầu, tao tưởng bố nó nên tao hỏi “anh làm gì h này vậy” thì lại ko có ai trả lời” tao quay qua thì ba nó còn đang ngủ nên tao tưởng trộm rồi ra đấy xem thì xung quanh đều ko có ai cả. Hơi run rồi nên 4h30 sáng t kêu thằng M (mình) dậy đi lên lầu ngủ để nhà dưới cho tao dọn dẹp. Lúc tao chuẩn bị đi xả rác thì nhìn lên cầu thang có bóng thằng nào đứng nhìn tao. Quen rồi nên tao đi ra ngoài vứt rác xong lại vào nhà, tao nghe tiếng kêu ở đầu hẻm thì thằng đấy đang đứng đầu hẻm nhìn tao. Qua hôm sau tao cúng cho chúng nó thì tao nằm mơ thấy nó cảm ơn tao” Mình cũng chả tin việc này đến khi vài tháng trước khi thức học bài đến 00h,1,2,3h sáng thì mình nghe tiếng chân đi lòng vòng ngoài sân mãi, tiếng mèo khóc, tiếng có ai đó đi từ chổ bố mẹ mình ngủ rồi đi tới cầu thang xong lại đi lại chổ bố mẹ mình ngủ. ghê nhất là tiếng cào cửa nhà mình. Nó cào cứ nghe “kéttttttttttt…ke..ét…..ké…t….” Mình lạng vạng đi ngủ ngay mà k quên thắp 3 nến nhang. Có 2 lần mình nằm mơ ( mỗi lần cách nhau 5,6 tháng gì đấy) mình thấy có 1 cái đầu nằm bên mình. kể lại mà nổi da gà. Cái đầu cứ bay vòng vèo theo mình, nhìn vào tivi cũng thấy nó. Rồi có 1 căp cô dâu chú rể bay tung tăng bên nóc nhà kế bên (lần mơ thứ 1). Rồi có ai đứng nhìn mình ở cửa sổ kinh lắm. Lần sau thì mình lại thấy cái đầu đó và cặp cô dâu chú rễ. Nhưng chỉ có cô dâu đang ngồi khóc, khi chú rễ tới thì cả bộ đồ của họ váy máu và bước tới mình. Lúc đấy mình tỉnh dậy mà người mồ hôi ko. Chả dám kể bố mẹ nghe sợ họ bảo mình căng thẳng quá thôi.
Truyện thứ 2 diễn ra ở ngoại mình.
Nhà ngoại mình bán tạp hóa nên lầu 1 đc chia làm kho, lầu 2 làm chổ ngủ. lầu 3 là sân thượng. Hồi nhỏ ai chả thích chơi bán đồ hàng. Mình thường chơi vs anh chị mình trò đó ở kho lầu 1 (do có nhiều món để bán). Mỗi lần muốn mình chơi là đâu phải dễ, mình sợ ma cực cứ đinh ninh trên lầu có ma nên ko dám lên (bh vẫn nghĩ vậy). Hôm đấy 3 bà chị rũ mình lên mà nhất quyết ko lên. Khi 3 bà xuống xanh mặt, mồ hôi như mưa rồi kể lại: lúc 3 đứa tao đang chơi thì thấy thg bé ở trước cửa( cửa kính) tưởng em m nên t rũ nó vào chơi, ra mở cửa thì nó biến mất. Tưởng em m đùa nên t chơi tiếp. 3 đứa cứ thấy nó ẩn hiện đưa tay lên mở cửa nhưng vớ tay ko tới. Lạnh sóng lưng rồi. Tnhien thg bé đấy hiện ra tiếp, cái tay nó DÀI RA MỞ CỬA. Cửa đẩy vào luôn mới ác. vài lần như thế thì biết gặp chuyện chẳng lành nên 3 tụi tao khóa cửa lại. Nó vẫn đưa tay lên mở cửa, cửa đập đùng dùng đùng, ầm ầm đến nỗi bàn thờ rớt luôn. Sau đấy 3 đứa tao mới vóc can đảm chạy xuống đây thì có cảm giác như ai theo sau đấy”. Mình nghe xong mà chạy khỏi nhà ngay lập tức vì tính mình nhát lắm. có lần lên l1 chơi mình nghe tiếng ai đó kéo bao gạo đi dòng dòng mả lúc đó chỉ có 2 chị em mình trên gác thôi. Đó là trên lầu 1. Lầu 2 thì thg em mình đc dì, cô ng làm dắt lên ngủ trưa vài lần, vài lần nó bảo với họ : “em bé kìa, lại chơi vs nó đi, nó quắc mình kìa, ở ngay cái võng í, nó nằm rồi kìa, bé bé dễ thương tóa hihi.” nó còn chỉ nữa chứ. Cả 2 ng sợ quá nên ẳm nó chạy 1 mạch như siêu nhân xuống dưới. Có cả ng bị bóng đè ở lầu 2 mà do họ quen luôn rồi.
Truyện thứ 3 thì ngắn thôi. Nhà dì 9 mình gần nhà ngoại mình vài căn. Ko biết trong nhà có gì ko nhưng 10 người qua chơi thì hết 8 người thấy có bóng 1 con nhỏ nào đó ngồi ngay góc bàn thờ co rúm lại mà chả hiểu tại sao lúc họ thấy họ ko dám kể hooặc chỉ cho ai cả, đến khi ra về thì mới kể cho dì 9 mình. 8 trong 10 người gặp ma đấy thì có cỡ 3,4 người đi tolet vừa mở cửa ra là thấy có 1 con đứng trong đấy tóc xõa xuống ngồi chồm hổm ro rúm lại ngay góc. Họ chạy ra ngoài la toáng cả lên (mình có thấy). Từ đó mình ko dám qua luôn. ”
*************
Hãy lắng nghe quan điểm của người “trong cuộc” về Thế giới linh hồn bí ẩn

Hãy cùng nghe câu chuyện của bạn piggy2612 : Tôi tin là có thế giới khác với thế giới chúng ta đang sống, vì chính tôi cũng đã có thể gọi là người trong cuộc của chuyện này. Tôi có 1 chị gái sát tuổi tôi mất khi mới trên dưới 2 tuổi, khi đó tôi mới hơn 1 tuổi thôi, không hề có ấn tượng hay nhớ kỷ niệm gì về chị cả. Tôi là con út nên ngủ với ba mẹ nhiều nhất, các bạn có thể tưởng tượng được không, đêm 30 tết nào chị cũng về đứng dưới cuối giường của ba mẹ.Đứng suốt đêm đến tờ mờ sáng.
Tôi đến bây giờ vẫn còn nhớ đó là bóng trắng, tóc dài mờ mờ hư ảo. Sáng mùng 1 tết, Mẹ bao giờ cũng hỏi tôi hôm qua có gặp chị không con, chị về phù hộ cho cả nhà mình đấy… Nghĩa là không chỉ tôi mà cả mẹ cũng gặp chị, có lẽ cả ba nữa. Bởi vì ba tôi không khóc trong những ngày thường nhưng bao nhiêu năm qua, đến bây giờ vẫn vậy, đêm giao thừa nào ba cũng khóc vì nhớ và thương chị, làm cả nhà lại khóc theo. Tôi tin ba tôi cũng gặp chị. Còn bây giờ tôi cũng không hỏi là chị có về nhà hay không nhưng chỉ biết là chị luôn luôn phù hộ cho mọi người trong gia đình.

***

Bạn Hpdonso khẳng định về sự tồn tại của linh hồn : Thế giới thứ 2 là có thật, nhưng trường hợp của mình thì không cần gọi mà hồn tự hiện ra, đó là anh của người bạn nối khố, nhà có 3 anh em dưới là cô em gái út, hôm đó mình và một người khác nữa ngồi chơi với em gái nó ở giường nhà nó, đang nói chuyện thì em gái nó kêu đau đầu và chóng mặt quá, nhăn nhó trong vài giây rồi nhắm mắt nằm từ từ ra giường rồi cũng chỉ trong tic tắc lại ngồi dậy và bắt đầu nói quay ngay sang mình hỏi han và còn hỏi cả anh trai mình (vì anh trai mình chơi với anh trai nó), rồi còn nhờ mình bóp hộ chân (ông ấy mất vì tai nạn bị đâm gãy đùi) mình không còn hồn vía nào nữa, hai tay bóp chân mà run lẩy bẩy.
May sao lúc đó mẹ anh ấy về thế là mình lại chứng kiến 2 mẹ con ôm nhau khóc nói chuyện hỏi han như bình thường, mẹ anh ấy hỏi thế con ở dưới đấy thế nào ? Anh ấy trả lời là con vẫn đang phải đứng gác (lúc đó anh ấy chưa giỗ đầu) anh ấy phải gác đúng ở chỗ đường bị tai nạn đó theo nhiệm vụ là phải bắt được 1 người đã được chỉ định thì mới được chuyển lên chỗ khác chắc là nhàn hạ hơn, rồi anh ấy còn quay sang mình bảo khi nào mấy đứa rỗi thì ra mộ đắp lại mấy cái lỗ bị chuột khoét cho anh, anh lạnh lắm… có thể mình kể câu chuyện này ra các bạn không tin,và bản thân mình cũng không tin vào bói toán và chưa bao giờ đi gọi hồn nhưng đây là câu chuyện thật 100% mình vẫn nhớ như in hồi đó mình học lớp 8.
Còn đoạn cuối 2 mẹ con ôm nhau khóc bịn rịn chia tay thì đứa em gái từ từ nằm ra giường có vẻ rất mệt mỏi, trong khi nó nằm thì mẹ nó quay sang bọn mình hỏi han về mọi chuyện diễn ra như thế nào rồi quay sang vỗ vỗ vào nó nó bắt đầu mở mắt như vừa ngủ dậy, mặt ngơ ngác rồi mẹ nó cùng với cả bọn mình hỏi nó là cảm thấy trong người thế nào, có nhớ gì không nó trả lời là không biết gì chỉ thấy đầu nặng chĩu, rồi khi nghe mẹ nó và bọn mình kể lại nó mới biết và òa khóc…
Xem thêm...

Ngủ với cô gái áo xanh

19:24 |
Truyện ma Ngủ với cô gái áo xanh



Chàng trai nọ tên là Vu Cảnh, tự là Tiểu Tống, người Ích Đô, ở nhờ chùa Lễ Tuyên để học. Ban đêm chàng đang giở sách ra đọc, bỗng có một cô gái đứng ngoài song cửa khen:
Vu tướng công siêng học quá!
Vu nghĩ rằng ở chốn núi sâu làm gì có phụ nữ.
Chàng còn đang nghi ngại thì cô gái đẩy cửa bước vào, cười bảo:
Tướng công siêng học thật!
Vu sửng sốt đứng dậy, nhìn kỹ thì thấy cô gái xinh đẹp vô cùng mặc áo mỏng màu xanh, váy dài trông vô cùng khêu gợi. Da thịt cô ta trắng một cách kỳ diệu, cặp ngực thì to tròn nở nang, căng tràn sức sống vung cao dưới làn áo. Cô gái ngồi đối diện Vu. Dâng hai tay rót trà mời Vu, cầm lấy tách trà, khẽ chạm vào đôi tay mềm mại của cô gái, Vu thấy nóng cả người, đầu óc nửa say nửa tỉnh. Vu bèn xích ghế từ từ tới gần cô gái. Rồi chỉ trong khoảng khắc Vu đã ngồi đối diện sát bên. Cô gái nhắm mắt lại run nhẹ người lên. Vu chồm tới đặt một nụ hôn nhẹ nhàng vào đôi môi thơm như mộng…đêm hôm ấy, Vu ngủ với cô gái… Cởi chiếc áo xanh mỏng bằng lụa ra, chàng thấy eo lưng nàng nhỏ hơn người bình thường khá nhiều, bầu vú căng tròn trên thân hình mãnh dẻ, toàn thân nàng trắng toát và bốc cháy trong đêm vắng lạnh…Vu không thể nào kiềm nổi trước một thân thể nóng bổng, căng đầy nhựa sống của nàng… những tiếng rên khẻ phát ra… nàng bắn người lên vì sung sướng,… và Vu chưa bao giờ được sướng như thế. Trời gần sáng thì nàng đã nhẹ nhàng ra đi. Từ đó đêm nào nàng cũng tới thăm Vu. Đêm nọ, cùng uống rượu và chuyện vãn, cô gái tỏ ra rất sành âm luật. Vu nói:
Giọng nàng nhỏ mượt, nếu hát một bài ắt người nghe mê mẫn.
Cô gái cười:
Không dám đâu!
Vu cố nài, nàng nói:
Thiếp chẳng tiếc gì, nếu chàng thích thì thiếp xin dâng chút tài mọn, nhưng chỉ hát khẽ thôi nhé!
Nói rồi nàng nhịp chân xuống giường và hát khẽ như tiếng ruồi bay, nghe kỹ mới nhận ra được giọng hát uyển chuyển, ấm áp lòng người. Cô gái hát xong, mở cửa nhìn ra bảo:
Đề phòng ngoài song có người.
Nàng đi vòng quanh nhà xem xét rồi trở vào. Vu hỏi:
Sao nàng đa nghi thế?
Nàng cười đáp:
Ngạn ngữ có câu “Ma sống trộm thường sợ người”, đấy là tâm sự của thiếp!
Lúc sau đi ngủ, nàng buồn bã không vui, nói:
Không lẽ duyên số chúng ta dừng lại ở đây sao?
Vu vội hỏi, nàng đáp:
Thiếp cảm thấy hồi hộp quá, lộc của thiếp chắc hết rồi.
Vu an ủi:
Hồi hộp trong lòng hay máy mắt là chuyện bình thường, sao vội nói như thế?
Cô gái tạm yên lòng, lên giường cùng nhau ân ái. Lại một đêm mặn nồng với những tiếng rên khẻ phát ra từ hai thân thể oằn oại trong đêm tối. Đêm tàn, nàng khoác áo bước xuống giường. Nàng cứ bồn chồn vào ra:
Không hiểu sao lòng thiếp tự nhiên hoảng hốt lo sợ, xin chàng tiễn thiếp ra khỏi cửa.
Vu trở dậy, đưa nàng ra cửa. Nàng dặn:
Chàng đứng đây canh cho thiếp. Thiếp đi qua tường rồi hãy vào.
Vu đáp:
Được rồi.
Thấy nàng ngoặt khỏi hàng lang, mất hút bóng nên Vu định quay vào ngủ tiếp thì nghe nàng kêu cứu rất gấp. Vu vội vàng đến nhìn quanh, không thấy đâu, rồi cuối cùng chàng nhận ra tiếng kêu từ mái hiên vọng xuống. Ngẩng đầu nhìn kỹ thì chàng thấy một con nhện khá to đang chộp bắt một sinh vật nhỏ, tiếng kêu vo ve đau đớn. Vu phá mạng nhện, khều xuống, gỡ bỏ những sợi tơ nhện chằng trói, thì thấy một con ong xanh thoi thóp sắp chết. Vu mang con vật về phòng, đặt lên bàn. Con ong hồi tỉnh, một lát sau mới bò được. Nó leo dần lên nghiêng mực nhúng chân vào rồi leo ra đậu trên tràng kỷ, bò thành chữ “tạ”, cuối cùng nó đập cánh mấy lần rồi bay xuyên qua cửa sổ. Từ đó cô gái áo xanh không bao giờ trở lại
Xem thêm...

Truyện ma Kinh dị : Quan tài cô đơn

19:16 |
Truyện ma kinh dị kể về một bác sĩ trẻ mới ra trường, tên là Nam và vì anh là bác sĩ nên không tin vào chuyện ma quỷ. Trong thời gian đi học xa nhà anh phải mướn một căn nhà để ở và sau một thời gian tìm kiếm thì anh cũng tìm được nó. Đó là một căn nhà cũ kĩ nhưng lại trang trí rất đẹp đẽ và ngăn nắp Có lẽ đã lâu không ai ở trong ngôi nhà này nên bụi bặm bám đầy trên tủ và bàn ghế. Ngay chính giữa căn nhà là một cái quan tài người chủ của căn nhà này cho anh biết là trong cái quan tài đó khôn g có người chết nằm mà chỉ là một cái hòm rỗng, bị bỏ hoang mấy năm nay không ai chịu đem ra hết

Quan tài cô đơn 

Nam cũng không quan tâm gì mấy đến chuyện này vì anh đã rất vui mừng khi mướn được căn nhà này vừa thoáng mát lại vừa gần bệnh viện nơi mà anh sẽ đi làm vào tuần tới

Có một điều lạ mà người bác sĩ trẻ này cảm thấy khi vừa mới dọn vô đó là dân cư quanh đó điều nhìn anh với một cặp mắt thương hại .Một bà lão chạy sang nói cho anh biết là căn nhà này có Ma, những người mướn trước kia chưa có một ai ngủ một đêm ở ngôi nhà này được Vì nhà bà ở cách đó không xa nên đêm nào bà cũng nghe thấy những tiếng động dị thường vang lên trong căn nhà hoang này Bà kể là hễ có người nào đến ở trong căn nhà này đề u bỏ chạy thất thanh vào lúc nửa đêm và từ đó không ai dám bước chân vào nữa.

Bà khuyên Nam đừng có dại dột mà mướn căn nhà này nhưng Nam nghe xong
chỉ cười và nói lời cám ơn anh nói là anh không tin vào chuyện ma quỷ . Bà lão chỉ biết lắc đầu và bước đi sau khi chúc anh gặp may mắn.

Đêm hôm đó trong lúc Nam đang lim dim ngủ thì bỗng nghe một âm thanh phát ra từ cái hòm để ở giữa nhà làm anh tỉnh giấc. Sau khi lắng tai nghe kĩ thì anh mới biết đó là tiếng cào cấụ. Đêm càng về khuya thì tiếng cào cấu càng nhanh và dữ dội hơn. Nam bắt đầu cảm thấy rùng rợn và vì vậy anh liền kéo cái quan
tài lơi ra ngoài để có thể trả lại sự yên lặng cho anh an giấc.

Nhưng vừa bước vào nhà đóng cửa lại thì Nam lại thấy cái quan tài nằm ở chỗ cũ. đến lần thứ ba thì cái hòm bỗng bật nắp một làn khói trắng bay toả ra ngay sau đó. đến lúc này anh cảm thấy bắt đầu nổi gai óc đầy mình nhưng vì không tin vào chuyện hồn.

Ma bóng quế nên Nam lây hết can đảm tiến lại gần xem xét. Anh phát hiện ra một vũng máu nằm bên dưới đáy hòm và phía trên nắp là những vết cào cấụ Người bác sĩ trẻ còn đang định thần chưa biết tính sau thì bỗng một tiếng. “cạch” vang lên từ phía trên nóc tủ gần đó. Nam tiến lại gần và nhận ra đó là một bức
ảnh. Sau khi thổi hết bụi bặm thì anh thấy trong hình là một cô gái còn rất trẻ phía bên dưới ảnh có ghi: “NGUYEN THI THU” sinh 1970, chết 1989″ Bác sĩ Nam bàng hoàng sửng sốt và liên tưởng ngay đến người nằm trong quan tài kia là ại . Bấy giờ anh mới cảm thấy sợ sệt và liền thắp mấy nén hương cầu xin linh hồn cô gái đừng có đến quấy rầy anh nữa Quả thật ngay sau đó tất cả điều im
vắng trở lại và bác sĩ Nam có thể ngủ một giấc đển sáng ngon lành.

Sáng hôm sau anh đi tìm bà chủ của ngôi nhà này để hỏi cho ra lẽ Bà chủ nhà kể cho anh biết người nằm trong hòm chính là con gái duy nhất của bà Hôm đó trong lúc ông bà vắng nhà thì có kẻ trộm lẻn vào nhà lấy đồ. Con bà vì phản kháng đã bị bọn cướp bỏ vào trong hòm định chôn sống, không ngờ cô lấy tay cào cấu và bò ra được nhưng liền bị bọn cướp đập bể đầu mà chết. Nam sau khi nghe xong liền khuyên bà ta lại nhà cúng vái và đem chôn luôn cái quan tài để cho linh hồncon gái bà không lởn vởn quanh đó nửa. Và từ đó trở đi anh không còn nghe thấy những tiếng cào cấu vang vọng lên giữa đêm khuya nữa.

Một tuần sau đó trong một ca trực đêm tại bệnh viện Vào khoảng 12h30 thì có một cô y tá bước vào nói với Nam là có một cô gái vừa mới chết ở dãy phòng 13, giường số 4 cần anh đến để kiểm tra trước khi mang vô nhà xác. Nam hơi ngạc nhiên vì thấy khuôn mặt trắng bệt và đôi mắt đỏ ngầu của cô y tá thêm vào đó nữa là anh cảm thấy khuôn mặt đó hơi quen quen. Mãi lo suy nghĩ về chuyện này mà anh đã bước vô dãy phòng 13 lúc nào không haỵ Nam tiến lại gần giường số 4 thì anh bỗng thét lên kinh hãi và ngã qụi xuống.. .
thì ra người nằm chết trên giường bệnh chính là cô y tá ban nãy và cũng là người trong hình của ngôi nhà anh đang ở hiện giờ cô “NGUYỄN THI THU”.
Xem thêm...

Hồn ma lão già

20:10 |

Hồn ma lão già <Phần 2>


Anh tự hứa với lòng, sẽ không bao giờ dám để cho Trúc Thanh bị phật ý, kể cả sự việc đã bao tháng dài liên tục chiều chuộng ý muốn Trúc Thanh, miệt mài trong thú giao hoan xác thịt đến bải hoải rã rời, anh vẫn không một lần dám cưỡng lại, chỉ biết dốc lòng thần phục Trúc Thanh. Đạt cho đó như một thể hiện, một cách tận hiến cho tình yêu, là hạnh phúc của cả hai người, đến nỗi thân thể Đạt dần dần khô cạn tinh lực, sắc diện ngày càng nhợt nhạt bơ phờ hiện rõ trên gương mặt của người con trai vốn đang ở tuổi tràn trề sức sống, điều đó, khiến Đạt, vì quá đỗi đam mê, anh cũng chàng màng! Bởi vì thâm tâm Đạt, anh thật lòng thật dạ yêu cô và anh đã tự nhủ, bất cứ lúc nào anh cũng có bổn phận phải thần phục, chiều theo mọi khao khát của người yêu. Đạt vẫn thầm mơ mộng, gắng sức làm vui lòng Trúc Thanh, chừng đợi ít năm, sau khi anh đỗ đạt thành tài, khi cả hai đã bước đến ngưỡng cửa trưởng thành thật sự, anh sẽ xin cha mẹ hai nhà tác hợp lương duyên để cho anh và Trúc Thanh được sống bên nhau hạnh phúc suốt đời, yên vui đến thuở đầu bạc răng long bên người vợ kiều diễm mà ai nấy cũng phải ao ước trầm trồ.
Nhưng cuộc đời và những khát vọng dục tình của Trúc Thanh vốn là một cái hồ sâu không có đáy, một đại dương vô hạn, cho dù anh có gắng sức và sẵn lòng hy sinh chiều theo mọi ước muốn của người yêu đến đâu đi nữa, thân xác và tinh thần của Đạt cũng chỉ là cái giới hạn nhỏ nhoi thường tình. Anh tự đem cái vô hạn nhỏ nhoi của bản thân trải ra trước cái vô hạn mênh mông của Trúc Thanh và của cuộc đời, thì có khác nào lấy cái không đem so với cái có, lấy cái hẹp mà ví với cái vô biên, giống như rất nhiều người không biết tự đo lường cân nhắc, nên chẳng bao lâu anh đã rước lấy thảm họa vào thân bằng sự ra đi vĩnh viễn của một kiếp người. Đạt bị kiệt lực, rồi vướng phải phải bệnh lao. Đáng lẽ, ngay khi phát hiện được điều này, Đạt phải biết cam lòng tự chế, tịnh dưỡng thuốc thang và xa lánh ngay các cuộc truy hoan tai hại. Nhưng vì đã quá mê man với tình yêu ban đầu ngập đầy thú tính, nên chẳng bao lâu, bịnh tình tiến đến giai đoạn nguy khịch sau cùng, anh bị ho ra máu nhiều lần, sức khỏe và tinh thần suy sụp nhanh chóng như một chiếc xe đổ trên triền dốc thẳng đứng, có muốn thắng lại cũng không kịp nữa rồi!
Anh nhắm mắt qua đời chết yểu trong khi người yêu Trúc Thanh của anh mới vừa tròn mười tám, vẫn nhởn nhơ chẳng chút tiếc thương. Trong ý nghĩ thầm kín của Trúc Thanh, nàng đã sắp đặt cho một cuộc tình mới, trong khi tâm tưởng của người con trai vắn số vẫn còn xây biết bao mộng đẹp, vẫn còn tha thiết yêu dấu Trúc Thanh, ngọn lửa tình ái vẫn còn long lanh nóng bỏng trong tâm hồn, và đành ngậm ngùi mang theo về bên kia thế giới. đạt giống như kẻ bị chết oan …
*****
Như hàng triệu người tỵ nạn VN khác, Trúc Thanh lưu lạc nơi xứ người với những tháng năm vô định. Nhưng đối với nàng, Trúc Thanh không bỏ mặc thời gian, nàng biết khôn khéo xử dụng nhan sắc và những tinh ma của một người đàn bà đầy mưu sâu kế hiểm, biết lợi dụng đám đàn ông si tình lúc nào cũng vây quanh và sẵn sàng hết lòng cung phụng tiền bạc vật chất để nàng có một cuộc sống sung túc nhàn hạ hơn người, ngày đêm nàng nhởn nhơ hưởng thụ đời sống trăng hoa vật chất như một phụ nữ lắm bạc nhiều tiền.
Nhưng sau những tháng năm bồng bềnh dâu biển, trải qua la liệt nhiều mối tình cùng những ngày đêm chìm đắm trong trụy lạc giao hoan với hết người này đến người khác, đúng là một cách sống sa đọa, hoàn toàn dựa trên nhục dục, yêu cuồng sống vội, quên hết đạo lý tương lai, Trúc Thanh vẫn luôn ngùn ngụt một lòng kiêu ngạo, vẫn những tham vọng cùng cường độ khao khát của xác thân chẳng có dấu hiệu giảm bớt chút nào. Tuy nhiên, nàng có đủ khôn ngoan để biết rằng, đối với một người đàn bà đẹp sống đơn thuần một mình nơi xứ lạ quê người là một điều không ổn thỏa cho dù nàng có khéo léo ngụy trang che đậy cách mấy cũng khó mà tránh được những đàm tiếu dị nghị của những kẻ chung quanh, nhất là vào những năm tháng đầu tiên khi mới vừa đặt chân đến xứ sở này. Và nàng nhận ra, đã đến lúc Trúc Thanh phải tự xem xét lại đời tư của mình. Nàng thừa khôn ngoan để hiểu, nếu muốn che dấu những khát vọng dục tình lúc nào cũng sục sôi trong xác thân của người đàn bà sang trọng và đầy dâm đãng cần được luôn luôn thỏa mãn, chỉ có một cách hợp lý và dễ dàng nhất là kiếm một người đàn ông nào đó để núp bóng làm vợ chính thức của ông ta, rồi sau đó nàng tha hồ tự tung tự tác, muốn làm gì thì làm, nhất thiết, không cần phải quản ngại sự dèm pha.
Điều này, đối với một người đàn bà vừa trẻ trung vừa xinh đẹp, có dư thừa điều kiện lại lịch lãm như Trúc Thanh, quả là việc quá dễ dàng không phải chỉ đối với những người đàn ông tỵ nạn mà đời sống tình cảm tha hương vốn rất lênh đênh thiếu thốn, giống như đang sống giữa thời kỳ đổi đời “gạo châu củi quế”, lúc nào cũng ước mong tìm được một người khác phái để ấp ủ thương yêu, mà với những điều kiện thuận lợi của Trúc Thanh, ngay cả với những người đàn ông thuộc thành phần các sắc dân khác, rất giàu sang phú quí, nếu muốn một cuộc phiêu lưu, Trúc Thanh cũng vẫn có thể chinh phục họ một cách dễ dàng. Nhưng nàng không dại gì chọn lựa đi vào con đường “đồng sàng dị mộng” đó với đầy những khác biệt ngôn ngữ, tập quán, thể chất …<Hết>
Xem thêm...