Ngủ với cô gái áo xanh

19:24 |
Truyện ma Ngủ với cô gái áo xanh



Chàng trai nọ tên là Vu Cảnh, tự là Tiểu Tống, người Ích Đô, ở nhờ chùa Lễ Tuyên để học. Ban đêm chàng đang giở sách ra đọc, bỗng có một cô gái đứng ngoài song cửa khen:
Vu tướng công siêng học quá!
Vu nghĩ rằng ở chốn núi sâu làm gì có phụ nữ.
Chàng còn đang nghi ngại thì cô gái đẩy cửa bước vào, cười bảo:
Tướng công siêng học thật!
Vu sửng sốt đứng dậy, nhìn kỹ thì thấy cô gái xinh đẹp vô cùng mặc áo mỏng màu xanh, váy dài trông vô cùng khêu gợi. Da thịt cô ta trắng một cách kỳ diệu, cặp ngực thì to tròn nở nang, căng tràn sức sống vung cao dưới làn áo. Cô gái ngồi đối diện Vu. Dâng hai tay rót trà mời Vu, cầm lấy tách trà, khẽ chạm vào đôi tay mềm mại của cô gái, Vu thấy nóng cả người, đầu óc nửa say nửa tỉnh. Vu bèn xích ghế từ từ tới gần cô gái. Rồi chỉ trong khoảng khắc Vu đã ngồi đối diện sát bên. Cô gái nhắm mắt lại run nhẹ người lên. Vu chồm tới đặt một nụ hôn nhẹ nhàng vào đôi môi thơm như mộng…đêm hôm ấy, Vu ngủ với cô gái… Cởi chiếc áo xanh mỏng bằng lụa ra, chàng thấy eo lưng nàng nhỏ hơn người bình thường khá nhiều, bầu vú căng tròn trên thân hình mãnh dẻ, toàn thân nàng trắng toát và bốc cháy trong đêm vắng lạnh…Vu không thể nào kiềm nổi trước một thân thể nóng bổng, căng đầy nhựa sống của nàng… những tiếng rên khẻ phát ra… nàng bắn người lên vì sung sướng,… và Vu chưa bao giờ được sướng như thế. Trời gần sáng thì nàng đã nhẹ nhàng ra đi. Từ đó đêm nào nàng cũng tới thăm Vu. Đêm nọ, cùng uống rượu và chuyện vãn, cô gái tỏ ra rất sành âm luật. Vu nói:
Giọng nàng nhỏ mượt, nếu hát một bài ắt người nghe mê mẫn.
Cô gái cười:
Không dám đâu!
Vu cố nài, nàng nói:
Thiếp chẳng tiếc gì, nếu chàng thích thì thiếp xin dâng chút tài mọn, nhưng chỉ hát khẽ thôi nhé!
Nói rồi nàng nhịp chân xuống giường và hát khẽ như tiếng ruồi bay, nghe kỹ mới nhận ra được giọng hát uyển chuyển, ấm áp lòng người. Cô gái hát xong, mở cửa nhìn ra bảo:
Đề phòng ngoài song có người.
Nàng đi vòng quanh nhà xem xét rồi trở vào. Vu hỏi:
Sao nàng đa nghi thế?
Nàng cười đáp:
Ngạn ngữ có câu “Ma sống trộm thường sợ người”, đấy là tâm sự của thiếp!
Lúc sau đi ngủ, nàng buồn bã không vui, nói:
Không lẽ duyên số chúng ta dừng lại ở đây sao?
Vu vội hỏi, nàng đáp:
Thiếp cảm thấy hồi hộp quá, lộc của thiếp chắc hết rồi.
Vu an ủi:
Hồi hộp trong lòng hay máy mắt là chuyện bình thường, sao vội nói như thế?
Cô gái tạm yên lòng, lên giường cùng nhau ân ái. Lại một đêm mặn nồng với những tiếng rên khẻ phát ra từ hai thân thể oằn oại trong đêm tối. Đêm tàn, nàng khoác áo bước xuống giường. Nàng cứ bồn chồn vào ra:
Không hiểu sao lòng thiếp tự nhiên hoảng hốt lo sợ, xin chàng tiễn thiếp ra khỏi cửa.
Vu trở dậy, đưa nàng ra cửa. Nàng dặn:
Chàng đứng đây canh cho thiếp. Thiếp đi qua tường rồi hãy vào.
Vu đáp:
Được rồi.
Thấy nàng ngoặt khỏi hàng lang, mất hút bóng nên Vu định quay vào ngủ tiếp thì nghe nàng kêu cứu rất gấp. Vu vội vàng đến nhìn quanh, không thấy đâu, rồi cuối cùng chàng nhận ra tiếng kêu từ mái hiên vọng xuống. Ngẩng đầu nhìn kỹ thì chàng thấy một con nhện khá to đang chộp bắt một sinh vật nhỏ, tiếng kêu vo ve đau đớn. Vu phá mạng nhện, khều xuống, gỡ bỏ những sợi tơ nhện chằng trói, thì thấy một con ong xanh thoi thóp sắp chết. Vu mang con vật về phòng, đặt lên bàn. Con ong hồi tỉnh, một lát sau mới bò được. Nó leo dần lên nghiêng mực nhúng chân vào rồi leo ra đậu trên tràng kỷ, bò thành chữ “tạ”, cuối cùng nó đập cánh mấy lần rồi bay xuyên qua cửa sổ. Từ đó cô gái áo xanh không bao giờ trở lại
Xem thêm...

Truyện ma Kinh dị : Quan tài cô đơn

19:16 |
Truyện ma kinh dị kể về một bác sĩ trẻ mới ra trường, tên là Nam và vì anh là bác sĩ nên không tin vào chuyện ma quỷ. Trong thời gian đi học xa nhà anh phải mướn một căn nhà để ở và sau một thời gian tìm kiếm thì anh cũng tìm được nó. Đó là một căn nhà cũ kĩ nhưng lại trang trí rất đẹp đẽ và ngăn nắp Có lẽ đã lâu không ai ở trong ngôi nhà này nên bụi bặm bám đầy trên tủ và bàn ghế. Ngay chính giữa căn nhà là một cái quan tài người chủ của căn nhà này cho anh biết là trong cái quan tài đó khôn g có người chết nằm mà chỉ là một cái hòm rỗng, bị bỏ hoang mấy năm nay không ai chịu đem ra hết

Quan tài cô đơn 

Nam cũng không quan tâm gì mấy đến chuyện này vì anh đã rất vui mừng khi mướn được căn nhà này vừa thoáng mát lại vừa gần bệnh viện nơi mà anh sẽ đi làm vào tuần tới

Có một điều lạ mà người bác sĩ trẻ này cảm thấy khi vừa mới dọn vô đó là dân cư quanh đó điều nhìn anh với một cặp mắt thương hại .Một bà lão chạy sang nói cho anh biết là căn nhà này có Ma, những người mướn trước kia chưa có một ai ngủ một đêm ở ngôi nhà này được Vì nhà bà ở cách đó không xa nên đêm nào bà cũng nghe thấy những tiếng động dị thường vang lên trong căn nhà hoang này Bà kể là hễ có người nào đến ở trong căn nhà này đề u bỏ chạy thất thanh vào lúc nửa đêm và từ đó không ai dám bước chân vào nữa.

Bà khuyên Nam đừng có dại dột mà mướn căn nhà này nhưng Nam nghe xong
chỉ cười và nói lời cám ơn anh nói là anh không tin vào chuyện ma quỷ . Bà lão chỉ biết lắc đầu và bước đi sau khi chúc anh gặp may mắn.

Đêm hôm đó trong lúc Nam đang lim dim ngủ thì bỗng nghe một âm thanh phát ra từ cái hòm để ở giữa nhà làm anh tỉnh giấc. Sau khi lắng tai nghe kĩ thì anh mới biết đó là tiếng cào cấụ. Đêm càng về khuya thì tiếng cào cấu càng nhanh và dữ dội hơn. Nam bắt đầu cảm thấy rùng rợn và vì vậy anh liền kéo cái quan
tài lơi ra ngoài để có thể trả lại sự yên lặng cho anh an giấc.

Nhưng vừa bước vào nhà đóng cửa lại thì Nam lại thấy cái quan tài nằm ở chỗ cũ. đến lần thứ ba thì cái hòm bỗng bật nắp một làn khói trắng bay toả ra ngay sau đó. đến lúc này anh cảm thấy bắt đầu nổi gai óc đầy mình nhưng vì không tin vào chuyện hồn.

Ma bóng quế nên Nam lây hết can đảm tiến lại gần xem xét. Anh phát hiện ra một vũng máu nằm bên dưới đáy hòm và phía trên nắp là những vết cào cấụ Người bác sĩ trẻ còn đang định thần chưa biết tính sau thì bỗng một tiếng. “cạch” vang lên từ phía trên nóc tủ gần đó. Nam tiến lại gần và nhận ra đó là một bức
ảnh. Sau khi thổi hết bụi bặm thì anh thấy trong hình là một cô gái còn rất trẻ phía bên dưới ảnh có ghi: “NGUYEN THI THU” sinh 1970, chết 1989″ Bác sĩ Nam bàng hoàng sửng sốt và liên tưởng ngay đến người nằm trong quan tài kia là ại . Bấy giờ anh mới cảm thấy sợ sệt và liền thắp mấy nén hương cầu xin linh hồn cô gái đừng có đến quấy rầy anh nữa Quả thật ngay sau đó tất cả điều im
vắng trở lại và bác sĩ Nam có thể ngủ một giấc đển sáng ngon lành.

Sáng hôm sau anh đi tìm bà chủ của ngôi nhà này để hỏi cho ra lẽ Bà chủ nhà kể cho anh biết người nằm trong hòm chính là con gái duy nhất của bà Hôm đó trong lúc ông bà vắng nhà thì có kẻ trộm lẻn vào nhà lấy đồ. Con bà vì phản kháng đã bị bọn cướp bỏ vào trong hòm định chôn sống, không ngờ cô lấy tay cào cấu và bò ra được nhưng liền bị bọn cướp đập bể đầu mà chết. Nam sau khi nghe xong liền khuyên bà ta lại nhà cúng vái và đem chôn luôn cái quan tài để cho linh hồncon gái bà không lởn vởn quanh đó nửa. Và từ đó trở đi anh không còn nghe thấy những tiếng cào cấu vang vọng lên giữa đêm khuya nữa.

Một tuần sau đó trong một ca trực đêm tại bệnh viện Vào khoảng 12h30 thì có một cô y tá bước vào nói với Nam là có một cô gái vừa mới chết ở dãy phòng 13, giường số 4 cần anh đến để kiểm tra trước khi mang vô nhà xác. Nam hơi ngạc nhiên vì thấy khuôn mặt trắng bệt và đôi mắt đỏ ngầu của cô y tá thêm vào đó nữa là anh cảm thấy khuôn mặt đó hơi quen quen. Mãi lo suy nghĩ về chuyện này mà anh đã bước vô dãy phòng 13 lúc nào không haỵ Nam tiến lại gần giường số 4 thì anh bỗng thét lên kinh hãi và ngã qụi xuống.. .
thì ra người nằm chết trên giường bệnh chính là cô y tá ban nãy và cũng là người trong hình của ngôi nhà anh đang ở hiện giờ cô “NGUYỄN THI THU”.
Xem thêm...

Hồn ma lão già

20:10 |

Hồn ma lão già <Phần 2>


Anh tự hứa với lòng, sẽ không bao giờ dám để cho Trúc Thanh bị phật ý, kể cả sự việc đã bao tháng dài liên tục chiều chuộng ý muốn Trúc Thanh, miệt mài trong thú giao hoan xác thịt đến bải hoải rã rời, anh vẫn không một lần dám cưỡng lại, chỉ biết dốc lòng thần phục Trúc Thanh. Đạt cho đó như một thể hiện, một cách tận hiến cho tình yêu, là hạnh phúc của cả hai người, đến nỗi thân thể Đạt dần dần khô cạn tinh lực, sắc diện ngày càng nhợt nhạt bơ phờ hiện rõ trên gương mặt của người con trai vốn đang ở tuổi tràn trề sức sống, điều đó, khiến Đạt, vì quá đỗi đam mê, anh cũng chàng màng! Bởi vì thâm tâm Đạt, anh thật lòng thật dạ yêu cô và anh đã tự nhủ, bất cứ lúc nào anh cũng có bổn phận phải thần phục, chiều theo mọi khao khát của người yêu. Đạt vẫn thầm mơ mộng, gắng sức làm vui lòng Trúc Thanh, chừng đợi ít năm, sau khi anh đỗ đạt thành tài, khi cả hai đã bước đến ngưỡng cửa trưởng thành thật sự, anh sẽ xin cha mẹ hai nhà tác hợp lương duyên để cho anh và Trúc Thanh được sống bên nhau hạnh phúc suốt đời, yên vui đến thuở đầu bạc răng long bên người vợ kiều diễm mà ai nấy cũng phải ao ước trầm trồ.
Nhưng cuộc đời và những khát vọng dục tình của Trúc Thanh vốn là một cái hồ sâu không có đáy, một đại dương vô hạn, cho dù anh có gắng sức và sẵn lòng hy sinh chiều theo mọi ước muốn của người yêu đến đâu đi nữa, thân xác và tinh thần của Đạt cũng chỉ là cái giới hạn nhỏ nhoi thường tình. Anh tự đem cái vô hạn nhỏ nhoi của bản thân trải ra trước cái vô hạn mênh mông của Trúc Thanh và của cuộc đời, thì có khác nào lấy cái không đem so với cái có, lấy cái hẹp mà ví với cái vô biên, giống như rất nhiều người không biết tự đo lường cân nhắc, nên chẳng bao lâu anh đã rước lấy thảm họa vào thân bằng sự ra đi vĩnh viễn của một kiếp người. Đạt bị kiệt lực, rồi vướng phải phải bệnh lao. Đáng lẽ, ngay khi phát hiện được điều này, Đạt phải biết cam lòng tự chế, tịnh dưỡng thuốc thang và xa lánh ngay các cuộc truy hoan tai hại. Nhưng vì đã quá mê man với tình yêu ban đầu ngập đầy thú tính, nên chẳng bao lâu, bịnh tình tiến đến giai đoạn nguy khịch sau cùng, anh bị ho ra máu nhiều lần, sức khỏe và tinh thần suy sụp nhanh chóng như một chiếc xe đổ trên triền dốc thẳng đứng, có muốn thắng lại cũng không kịp nữa rồi!
Anh nhắm mắt qua đời chết yểu trong khi người yêu Trúc Thanh của anh mới vừa tròn mười tám, vẫn nhởn nhơ chẳng chút tiếc thương. Trong ý nghĩ thầm kín của Trúc Thanh, nàng đã sắp đặt cho một cuộc tình mới, trong khi tâm tưởng của người con trai vắn số vẫn còn xây biết bao mộng đẹp, vẫn còn tha thiết yêu dấu Trúc Thanh, ngọn lửa tình ái vẫn còn long lanh nóng bỏng trong tâm hồn, và đành ngậm ngùi mang theo về bên kia thế giới. đạt giống như kẻ bị chết oan …
*****
Như hàng triệu người tỵ nạn VN khác, Trúc Thanh lưu lạc nơi xứ người với những tháng năm vô định. Nhưng đối với nàng, Trúc Thanh không bỏ mặc thời gian, nàng biết khôn khéo xử dụng nhan sắc và những tinh ma của một người đàn bà đầy mưu sâu kế hiểm, biết lợi dụng đám đàn ông si tình lúc nào cũng vây quanh và sẵn sàng hết lòng cung phụng tiền bạc vật chất để nàng có một cuộc sống sung túc nhàn hạ hơn người, ngày đêm nàng nhởn nhơ hưởng thụ đời sống trăng hoa vật chất như một phụ nữ lắm bạc nhiều tiền.
Nhưng sau những tháng năm bồng bềnh dâu biển, trải qua la liệt nhiều mối tình cùng những ngày đêm chìm đắm trong trụy lạc giao hoan với hết người này đến người khác, đúng là một cách sống sa đọa, hoàn toàn dựa trên nhục dục, yêu cuồng sống vội, quên hết đạo lý tương lai, Trúc Thanh vẫn luôn ngùn ngụt một lòng kiêu ngạo, vẫn những tham vọng cùng cường độ khao khát của xác thân chẳng có dấu hiệu giảm bớt chút nào. Tuy nhiên, nàng có đủ khôn ngoan để biết rằng, đối với một người đàn bà đẹp sống đơn thuần một mình nơi xứ lạ quê người là một điều không ổn thỏa cho dù nàng có khéo léo ngụy trang che đậy cách mấy cũng khó mà tránh được những đàm tiếu dị nghị của những kẻ chung quanh, nhất là vào những năm tháng đầu tiên khi mới vừa đặt chân đến xứ sở này. Và nàng nhận ra, đã đến lúc Trúc Thanh phải tự xem xét lại đời tư của mình. Nàng thừa khôn ngoan để hiểu, nếu muốn che dấu những khát vọng dục tình lúc nào cũng sục sôi trong xác thân của người đàn bà sang trọng và đầy dâm đãng cần được luôn luôn thỏa mãn, chỉ có một cách hợp lý và dễ dàng nhất là kiếm một người đàn ông nào đó để núp bóng làm vợ chính thức của ông ta, rồi sau đó nàng tha hồ tự tung tự tác, muốn làm gì thì làm, nhất thiết, không cần phải quản ngại sự dèm pha.
Điều này, đối với một người đàn bà vừa trẻ trung vừa xinh đẹp, có dư thừa điều kiện lại lịch lãm như Trúc Thanh, quả là việc quá dễ dàng không phải chỉ đối với những người đàn ông tỵ nạn mà đời sống tình cảm tha hương vốn rất lênh đênh thiếu thốn, giống như đang sống giữa thời kỳ đổi đời “gạo châu củi quế”, lúc nào cũng ước mong tìm được một người khác phái để ấp ủ thương yêu, mà với những điều kiện thuận lợi của Trúc Thanh, ngay cả với những người đàn ông thuộc thành phần các sắc dân khác, rất giàu sang phú quí, nếu muốn một cuộc phiêu lưu, Trúc Thanh cũng vẫn có thể chinh phục họ một cách dễ dàng. Nhưng nàng không dại gì chọn lựa đi vào con đường “đồng sàng dị mộng” đó với đầy những khác biệt ngôn ngữ, tập quán, thể chất …<Hết>
Xem thêm...

Truyện Hồn ma của lão già

20:07 |
Tự cổ chí kim, chưa cần so sánh đến phước hạnh khác biệt giữa hai phái nam và nữ. Khi một người đã được sinh ra với dung mạo nhân dáng vừa đẹp đẽ vừa sang giàu, lại vừa thuộc dòng dõi danh gia vọng tộc, trâm anh thế phiệt, kín cổng cao tường đã là một điều ai ai cũng hằng mơ ước, ai ai cũng thường xem đó như một số mệnh hiếm hoi. Nhưng từ lúc chập chững vào đời với bao nhiêu vui buồn sướng khổ, biến đổi thăng trầm cho đến khi chiều tàn bóng xế, nằm xuống, Phải bó buộc gác lại những vô hạn của kiếp người. Chừng đó mới hay, số phần may rủi đích thực diễn ra trong đời sống của một con người.

Truyện ma : Hồn ma của lão già


Câu chuyện có thực người viết kể về một người con gái nhan sắc tuyệt trần, giàu sang phú qúi, trưởng thành trong một gia thế tiếng tăm lừng lẫy, thụ hưởng mọi ước vọng giàu sang phú qúi, đến tuổi trung niên phải đón nhận những hậu quả vô hình, cũng chỉ vì cô gái này không bao giờ quan tâm đến việc tu tâm dưỡng tánh, kiêu căng ngạo mạn và bản chất tham lam ái dục khác người.
Đối với một con người lúc sinh thời chỉ biết chú trọng tới phần phụng sự và phát triển vật chất thường hằng mà xem thường, xao lãng việc tu dưỡng, vun bồi cho lãnh vực đạo hạnh, vốn là điều vô cùng quan trọng và cần thiết lâu bền thì trái tim và tâm thức của họ sẽ không còn chỗ để cho phần đạo đức và tâm linh phát triển, ngự trị. Thân tâm tự nhiên trở nên ích kỷ, vô tích sự, ăn bám và chẳng thể tạo ra được lợi ích cụ thể nào cho bản thân, gia đình và xã hội ngoài việc ăn ngon mặc đẹp và ngụp lặn trong biển ái hồ tình…
Trúc Thanh – tên người con gái vừa đẹp lại vừa giàu sang quyền quí, luận theo tướng pháp, cô thuộc loại hồng diện ắt đa dâm, mắt phượng mày dài long lanh ắt tinh ranh đa trá, da thịt vừa mềm mại, vừa ưng ửng hưng phấn ắt là loại tướng mạo của phường phụ nữ phong trần, thích ăn ngon mặc đẹp, suốt đời chỉ mong muốn mọi người, nhất là những người khác phái cúi đầu phụng sự, không bao giờ nghĩ đến sự công bằng, tương trợ… Có thể nói, cuộc đời vật chất của cô quá lý tưởng lại thêm diện mạo đổ nước nghiêng thành, chim sa cá lặn của cô không chỉ là đối tượng thèm thuồng khao khát của các cô gái cùng độ trăng tròn, mà đối với hàng thanh niên nam tử thời đó, không chàng trai nào không nuôi giấc mộng rắp ranh bắn sẻ hoặc ngày đêm thầm mơ trộm ước được cùng cô chung khúc nhạc đời, cùng nắm tay tung tăng dập dìu dạo bước trong vườn xuân ngập tràn hoa bướm.
Cô là người đẹp nhất trong số năm chị em gái thuộc gia đình quyền thế uy danh, lại tài hoa văn hay chữ tốt, ngôn ngữ đối đáp lanh lợi, thông minh sâu sắc khác thường, chẳng những cô có trí tuệ rất bén nhạy, mưu mô quyền biến, vượt trội hẳn bốn chị em khác trong gia đình, cô còn là người sớm biết tận hưởng mọi lạc thú, sớm biết xử dụng nhan sắc của mình như một vũ khí sắc bén để chinh phục và sai khiến những người khác phái phải qụy lụy, luồn cúi răm rắp làm theo mọi ý muốn của mình.
Có điều, bên trong diện mạo cao sang đài các đó, tánh tình của cô kiêu ngạo và khắc nghiệt lạ thường. Cũng bởi mấy chị em của cô được sinh trưởng trong một gia đình khá giả, vừa đẹp vừa giỏi, được mọi người thân sơ luôn luôn chiều chuộng từ khi còn tấm bé cho nên các cô rất đỗi hống hách, miệt thị khinh người. Đến khi trưởng thành thì các cô, nổi bật nhất là Trúc Thanh, giống như cành cây đã quá thời có thể uốn nắn, từng tuổi đời khôn lớn, cô càng tỏ ra là một người tinh ranh quỷ quyệt và đầy rẫy tham vọng, từ tham vọng danh vị tiền tài cho đến những ước muốn nhục dục mà chính cô tự biết, chẳng có ai và cũng chẳng cách nào có thể thỏa mãn được những ước vọng ghê gớm luôn luôn sôi sục ngấm ngầm bên trong thể chất đầy sinh lực cuồng loạn của cô.
Đến tuổi cặp kê, mấy chị em của cô, người nào cũng đẹp đẽ nõn nường, lôi cuốn tấp nập đàn ong lũ bướm, các cô thường bàn bạc trao đổi cho nhau từng mưu thần chước quỷ chủ ý nhằm khuất phục đám thanh niên háo sắc đa tình để biến họ trở nên những con thiêu thân mù quáng, sẵn sàng dâng hiến đời trai làm nô lệ để cho các cô và nhất là Thanh Trúc lợi dụng trắng trợn và sai khiến thẳng tay. Cứ theo quan niệm dại khờ, tối tăm nông cạn, hẹp hòi và ích kỷ của các cô, thì người chồng tương lai do các cô chọn lựa để trao thân gởi phận, dù các cô có thật tình yêu thương hay chỉ kết hôn theo những mưu đồ đã được các cô an bài, hoạch định theo lý trí, đều phải hết lòng thần phục, đều phải cúc cung tận tụy làm thân nô lệ cho các cô để chiếm được chỗ đứng của một tình nhân hay là người chồng đầu ấp tay gối sau này.
Chính những điều này đã khiến xui cuộc sống tâm linh tình cảm của các cô, về lâu về dài, trở nên nghèo nàn cằn cỗi để rồi sau thời gian chìm ngập trong hương lửa mặn nồng của thuở ban đầu thơ mộng, người đàn ông chợt tỉnh mộng ái ân, từ từ nhận ra chân tướng yêu ma đáng sợ của người đàn bà xinh đẹp nhưng tâm hồn thì quá khó khăn khắc nghiệt, lại gian dối điêu ngoa, biết khôn khéo che đậy tất cả những ý đồ đen tối bên trong dáng vẻ đẹp đẽ dịu dàng, họ chẳng lưu luyến gì, vội vã tìm kế thoát thân để lại cho các cô một thực trạng bẽ bàng, niềm canh cô mồ quả từ đó đã đến chiếm ngụ đời sống các cô cho đến khi bước hẳn vào trong vòng tiêu tan khổ lụy từ lúc nào cũng không hề hay biết. Nếu không kịp thời tỉnh ngộ, thiếu chút nữa, có thể tiến thẳng đến chỗ tàn tạ phũ phàng.
Mười tám tuổi thông thường, tâm hồn các cô gái còn thơ ngây hồn nhiên mơ mộng, nhưng đối với cô gái trẻ đẹp Trúc Thanh đã tỏ lộ đầy lòng đam mê tham ái, cô dẫn dụ tình nhân, tự ý cho phép anh ta bẻ khóa động đào, chỉ đường dẫn lối cho “con ong am tỏ đường đi lối về”. Từng đêm ngày lén lút vầy cuộc mây mưa, chìm đắm ngụp lặn trong biển ái sóng tình với một người thanh niên lớn hơn cô vài tuổi, nhưng trong thâm tâm, cô vẫn xem anh ta như một phương tiện chỉ để hưởng thụ giải khuây, một tên nô lệ không hơn không kém để cô sai phái và thỏa mãn dục tình. Trái lại, đối với tâm tình ngây thơ trong sáng của người thanh niên tên Đạt, Trúc Thanh là một thần tượng của mối tình đầu. Đạt tự cho rằng anh có được diễm phúc hơn người mới lọt được vào mắt xanh của cô tiểu thư diễm kiều và đồng điệu, tuy rằng cô ta có hơi khó tính, Đạt suy luận, cô ta đã chẳng chí tình tự ý dâng hiến trọn vẹn thân xác trinh nguyên cho anh khi tình yêu hai người mới vừa chớm nở? Cho nên Đạt xem đó như một bằng chứng đích thực của tình yêu, anh càng đem tâm quí trọng, thương yêu và chiều chuộng cô hết lòng không chút e dè suy nghĩ.
Đạt thường bộc lộ với Trúc Thanh :
- Em là người yêu lý tưởng của anh trong đời. Bất cứ điều gì làm cho em được vui lòng toại ý, anh cũng sẵn sàng, kể cả mạng sống của anh…
Nghe những lời yêu đương nồng nàn tha thiết của Đạt, trong dạ Trúc Thanh đã thừa hiểu, nhưng Trúc Thanh giả bộ hồn nhiên. Nàng kín đáo quay mặt để che dấu nụ cười vô cùng thâm độc :
- Anh nói thì phải nhớ lời, đừng có làm những gì khiến cho em phật ý, em sẽ giận cho coi… Em đã thương anh như thế nào, chắc anh đã rõ! Nếu không thì sao em lại dâng hiến cả cuộc đời con gái trong trắng cho anh?
Giọng nói Trúc Thanh êm ái thỏ thẻ như có sức chinh phục lạ thường, hồn phách Đạt lâng lâng bay bổng trong niềm hạnh phúc tràn trề của người con trai vừa tròn tuổi lớn. Đúng là Đạt “chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì”.
<còn nữa>
Xem thêm...

Hồn về trong gió

23:46 |

Hồn về trong gió


Phần 1:


Ở làng Vạn Yên, dòng họ ông Đào Ngọc Phú là gia đình duy nhất có nghĩa trang tư thành hình cách đây đã ba thế hệ. Người ta kể rằng lúc ông nội của ông Phú còn ngồi ghế quan huyện đã dùng thế lực để mua lại cơ ngơi của một gia đình lân cận giáp ranh phía sau nhà ông rồi cho san bằng , và lập nghĩa địa riêng , dặn con cháu là khi ông xui tay nhắm mắt thì an táng ấy là miếng đất có long mạch tiềm ẩn. Dòng họ Đào Ngọc sẽ tiếp tục phát thêm được mấy đời nữa.

 Khu nghĩa trang ấy nằm vào khu đất trũng , có hàng rào gỗ bao bọc. Quanh năm âm u vì lũy tre già rũ xuống che phủ. Lại thêm cây đa cổ thụ mọc bên hông , tàn lá ngăn hết ánh sáng mặt trời , khiến những ngôi mộ nằm trong đó trông càng lạnh lẽo. nhất là những buổi sáng mờ sương hay những khi chiều tối.

 Nhưng có lẽ thầy địa lý đoán sai , cho nên hai ba thế hệ kế tiếp nhau , dòng họ Đào Ngọc cứ xuống dần , thoái Quan vi dân về làm ruộng. Gọi là xuống , nhưng ruộng đất còn rất nhiều , so với đại đa số dân làng thì họ Đào Ngọc vẫn thuộc hàng ăn trên ngồi tróc , vinh hoa phú quý hơn đời.

 Chỉ có điều làm ông Phú không hả dạ là vì trong thâm sâu , ông mê làm Quan. ông thích chức quyền để dược nể sợ , chứ không muốn chỉ làm người phú hộ. Tuy giàu mà thiếu cái oai phong , hách dịch. ông bỏ thời gian đi tìm thầy địa lý mãi trên cao bằng , đón về để coi khu nghĩa địa sau vườn , và kể rõ câu chuyện ông nội làm Quan năm xưa , hy vọng là có thể nhờ thầy xoay chuyển lại số mệnh, tái lập con đường hoàng lộ lại cho ông và con cháu .

 Nhưng thầy coi xong thế đất rồi bảo :

 − Vận số của ông chỉ được đến thế thôi , như vậy cũng được đại phúc lắm rồi. Tương lai hung khiết chưa biết thế nào , cần phải thi ân bố đức cho thật nhiều. Nhân đã dạy là Tiên tích đức , hậu tầm long. Xưa Cao Biền thời Đường bên Tàu sang cai trị nước ta , xây thành Đại La , dùng phép phong thủy để yểm chấn những nơi có long mạch , hòng làm cho dân Nam mỗi ngày một suy yếu , không vùng lên được. Phép yểm buà của Cao Biền hiểm hóc lắm , giết đứa con gái 17 tuổi , moi hết ruột gan , nhồi cỏ vào bụng , rồi cho mặc quần áo màu vàng , giả làm Thần Linh để đánh lừa Thần Núi Tản ở nước ta. Phép ấy thì tôi cũng có thể làm được để xoay chuyển vận số cho ông. Nhưng xét ra ác động và tội âm đức lắm. Con cháu về sau sẽ phát cuồng , mà đi ăn xin tha phương cầu thực.

 ông Phú nghe xong , thở dài não ruột , chia tay ông thầy địa lý , rồi ông ra phía trang sau nhà thắp nhang khắp lượt , con mèo đen thoăn thoắt chạy theo , con mèo này ông nuôi từ khi mới đẻ , lúc nào cũng gắn bó không rời ông. ông buồn rầu nhìn gần 20 ngôi mộ xây cùng kích thước. Phần lớn lớp xi măng bọc ngoài đã lên riêu xanh mốc. Người lạ đến nhà ông bất chợt ra vườn sau , nhìn thấy những ngôi mộ san sát ấy , thường khó tránh khỏi cái cảm giác rờn rợn bao phủ. Nhưng với cả nhà ông thì đã quá quen mắt từng ngày , nên chẳng bao giờ bận tâm đến. Thậm chí có những đêm trăng mờ , lũ con ông còn dám rủ nhau ra , chọn một ngôi mộ bằng phẳng, leo lên ngồi cầu cơ gọi hồn về để hỏi chuyện tương lai. Thầy địa lý đi rồi , bà Phú ngước mắt nhìn chồng và nhắc lại :

 − Thầy nói đúng lắm đó ông à ! Mình được như thế này là quý lắm rồi. Phúc đức tại tâm , Thầy bảo phải thi ân bố đức , thì cứ nghe lời thầy mà làm. Từ nay, giúp được ai cái gì thì mình cứ giúp ; ông đừng có đón Thầy về nữa , tốn phí mà chẳng có lợi lộc gì. Theo tôi thì , cứ ăn ở cho phải đạo là tốt hơn cả.

 ông Phú nhíu mày gắt nhẹ :

 − Bà nói chuyện hay nhỉ ? Thi ân bố đức thì lúc nào mà tôi chả rộng rãi hơn người ? Cái dạo vỡ đê năm thìn , không có tôi bỏ tiền cứu lụt ở làng này, thì cả làng không có đủ đất mà chôn người chết , bà quên rồi hay sao ? Rồi cái dạo năm Dậu bị hạn hán , củ chuối củng không có mà ăn , dân làng chết như rạ. Nửa năm trời tôi xuất kho phát chẩn cứu bao nhiêu người đều không là thì ân bố đức hay sao ?

 Bà Phú dè dặt góp ý :

 − Hời...Nói của đáng tội , tiền của ông nội nhà mình thì đều là....là...

 − Đều là thế nào ? Có phải bà định bảo là tiền của phi nghĩa , bóc lột của người nghèo có phải không ? Tôi cấm bà mở miệng nhắc đến việc ấy. Nghe lời những quân mất dạy ở ngoài đường.

 Bà Phú nhẫn nhục phân trần :

 − Sao mà cứ động một tí là ông cứ mắng tôi ? Tôi là tôi vì ông , vì các con , nên mới bàn góp cho ông vài lời , chứ tôi có muốn nói ra làm gì ? Tôi chỉ nhắc lại lời thầy địa lý bảo là mình phải làm phúc. ông cứu lụt rồi ông phát chẩn thì tôi quên làm sao được ? Chính tôi cùng với người làm gánh từng gánh cơm ra đê cho người ta ăn mà. Rồi tôi múc cơm rồi tôi phát vải ra cho dân nghèo. ông tưởng tôi không nhớ hay sao ? Nhưng mà ông ạ ! Những việc ấy mình làm là vì lúc ấy ông định ra tranh cái ghế nghị viên , cần mua cảm tình của thiên hạ chứ không phải là vì lòng tốt đâu ông ? Mình thì mình lừa người được chứ mình che mắt Thánh thế nào được ?

 ông Phú tái mặt quát lớn :

 − Bà câm đi ! Bà vào nhà này bưng bát cơm đầy , kẻ hầu người hạ , ăn trắng mặc trơn. Không nhớ ơn thì thôi, lại còn giở giọng bạc bẻo.

 Bà Phú sợ quá vội lủi thủi bỏ vào nhà. Bà ngẩm nghĩ lại chuổi ngày dài đăng đẳng sống với chồng , sinh cho chồng bốn đứa con: hai trai , hai gái. Quả thực , miếng cơm manh áo thì bà chưa bao giờ phải bận tâm dù gia cảnh có sa sút đôi chút so với thời trước . Nhưng hai vợ chồng có những khác biệt quá sâu đậm về tính tình mà luôn luôn bà phải chịu đựng. Bà hiền lành bao nhiêu thì hình như ông Phú là người mang ác tính bẩm sinh.

 Anh bếp Nhỡ ở với gia đình bà gần 10 năm , một hôm ăn cắp mấy đấu gạo mang về cho Mẹ già , bị cô con gái bắt gặp tri hô lên. Với bà Phú thì chuyện ấy nhỏ nhặt quá , chẳng có gì phải làm lớn. Bà gọi anh lại và mắng :

 − Này , mày dốt vừa vừa thôi ! Mày cần gạo sao không bảo tao một tiếng ? Lần sau mà giở cái thói ăn cắp là chết với tao đấy nhé.

 Bà nạt cho có lệ thôi, chứ bà biết Nhỡ hiền lành. Lấy trộm gạo là điều bất đắc dĩ. Nhưng không may cho Nhỡ là ông Phú ở trên nhà nghe thấy , ông gọi Nhỡ lên, phang cho mấy gậy gần què chân rồi đuổi thẳng , bà Phú xin mải cũng không được. ông bảo :

 − Nuôi thứ ấy trong nhà thì thế nào cũng có ngày nó làm nội ứng dắt cướp vào. Đuổi nó đi , cẩn tắc vô ấy náy

 Bà Phú dúi cho ít tiền và bảo Nhỡ mang về nhà cho mẹ già và dặn hễ khi nào túng quẩn quá , không biết trông vào đâu , thì tìm cách gặp riêng bà , bà sẽ giúp đỡ. Những việc nhân đức bà làm ngoài sự thúc đẩy tự nhiên do bản tính trời sinh , bà còn muốn thực hiện để phần nào trả nợ cho chồng , trả cái nợ do những hành vi bất chính và nhẩn tâm của ông Phú. Bà không phải là người sùng đạo của bất cứ tôn giáo nào , nhưng bà tin một cách đơn giản rằng : làm lành thì hưởng phước , gieo gió thì ắt có ngày gặt bảo.

 Trước đó ông Phú có mối thù với ông Kháng Lạc chỉ vì tranh nhau mua lại mấy sào ruộng chiêm ở đầu làng. Việc chưa ngã ngủ , ông Phú cho người nhà nữa đêm lẻn đến nhà ông Lạc , ra lũy tre bên hông, dấu mấy chai rượu lậu và đồ nghề gần bờ ao rồi báo Tây đoan về bắt. Quả nhiên cái tết năm ấy , ông Lạc đi tù với đầy đủ tang vật : Cái nồi đồng ba mươi lưng lửng bá rượu , thúng gạo nếp đã vo sẳn , cái trỏ và hai cái bong bóng trâu. Toàn những thứ chỉ dùng cho việc nấu rượu.

 Bà Phú biết việc này , nhưng không dám lên tiếng trách chồng , chỉ thở dài vì thấy chồng làm những điều thất đức quá. Bà lo cho đàn con mai sau phải gánh chịu hậu quả bởi bà vốn tin vào luật vay trả , vào thuyết quả báo. Con cái nhờ đức của cha , bà thường nghe nói thế , nên bà rất sợ cho hai cô con gái của mình.

 Bốn đứa con của bà , Long đã có vợ hai con cũng ở ngay trong làng. Kim mới lấy chồng chưa có con, ở khác làng nhưng cùng tổng , cách một cánh đồng ngô. Còn con gái thứ ba là Nhàn và cậu út Hoành đang ở chung với bố mẹ. Gia đình như thế thì kể củng là ít người bởi căn nhà cổ kính truyền đã ba đời của ông Phú thuộc loại đồ sộ , tường xây mái ngói , cột gỗ lim , trông oai phong và vĩ đại lắm. Một cơ ngơi rộng rãi như vậy mà chỉ có hai vợ chồng , hai đứa con, thêm chị người làm và con mèo là hết.

 Chị người làm ở với ông bà Phú đã 20 năm còn con mèo đen thì ông Phú nuôi từ khi mới đẻ đến nay đã lớn lắm , người ta cứ gọi nó là con cò con . Con mèo gắn bó với ông Phú , đi đâu nó cũng theo đấy , thậm chí ban đêm nó cũng chui vào buồng ngủ với ông. Ít khi thèm đi rình bắt chuột.

 Làng Vạn Yên phần đông là người nghèo , mái tranh vách đất san sát bên nhau càng làm nổi bật căn nhà đồ sộ của ông Phú truyền từ đời ông nội để lại. Nhà dựng trên nền cao, mái ngói rêu phong cổ kính , với những cây cột gỗ lim đỏ thẳm , càng làm tăng thêm vẻ nghiêm trang và tăng thêm cái uy thế cho gia chủ mỗi khi người làng khúm núm đến vay nợ.

 Nghề cho vay lãi cắt cỗ giúp cho ông Phú đã giàu thêm , bà Phú thường vẩn giấu chồng giảm tiền lời hoặc rộng lượng xí xóa mỗi khi con nợ gặp phải túng bấn ,không trả nổi. Riêng ông thì một xu cũng không bỏ qua. Trong cái cơ ngơi khoảng khoắc ấy , gia đình ông Đào Ngọc Phú rất thanh thản , chẳng những vì của cải dư thừa mà vì các con đều ngoan ngoãn. Riêng bà Phú lại càng cảm thấy hạnh phúc vì Long đã cho bà hai đứa nội kháu khỉnh. Còn Kim tuy chưa có con , nhưng lấy dược chồng hiền , và cho đến nay thì gia đình chồng cũng tỏ ra quý dâu , chứ không hành hạ như nhiều gia đình khác ở làng Vạn Yên.

 Bà tin rằng đó là do cái phúc mà đã tạo được quua những việc từ thiện. Nhưng chồng bà thì khác , mỗi khi nghe vợ khen bên thông gia đối xử tử tế với con gái ông , ông đều vênh mặt hiu hiu tự đắc nói :

 − Họ sợ cái uy của tôi chứ tử tế cái gì ? Bố bảo tụi nó cũng chẳng dám động đến cái Kim nhà này.

 Bà Phú nén tiếng thở dài , cố đè nén nổi bực mình để khỏi cải lại.

 Cuộc sống đang bình thường như dòng nước êm trôi. Chỉ một buổi sáng tinh mơ , cả nhà chưa ai thức giấc , gà trong thôn chưa gáy tiếng thứ nhất. Bổng con mèo đen đang nằm thiu thiu trên cái ghế bên cạnh giường ông bà Phú , chồm lên lao vọt qua cửa sổ và kêu thét liên hồi , và cùng với tiếng thét ngân dài ấy , con mèo chạy vùn vụt trên mái ngói , vụt phóng xuống trước sân , gầm gừ rên rỉ như giận dữ. Mèo cắn nhau kêu lên là chuyện thường, nhưng bổng ông bà Phú nghe gõ cửa. Bà Phú giật mình ngồi nhổm dậy , quay đầu ngó qua khe cửa sổ , thấy trời còn tối lắm. Tưởng chồng chưa thức , bà rón rén bước xuống , không muốn làm mất giấc ngủ của chồng , bà vừa vấn tóc , vừa cằn nhằn nho nhỏ :

 − Đứa nào mà gỏ cửa sớm thế này ?

 Nhưng ông Phú cũng đã dậy ngay từ lúc con mèo lao ra cửa sổ , ông định nhân tiện đi tiểu , nên bảo vợ :

 − Bà cứ nằm đây, để tôi xem đứa nào mà dám đánh thức tôi với bà vào giờ này ?

 Trong thâm tâm, cả hai ông bà yên chí là chị Thuần , người giúp việc lâu năm của gia đình này hằng đêm ngủ dưới bếp , sáng nay bẩm báo việc gì gấp hoặc một trong hai đứa cởno buồng bên kia có chuyện phải gặp bố mẹ. ông xỏ guốc , đứng dậy tiến ra tháo then cửa. Trời mờ tối , lại dày đặc sương mù , ông mở to cặp mắt , chưa kịp lên tiếng thì giật mình ngạc nhiên thấy một đứa bé gái khoảng ba tuổi đứng dưới sân trong vùng sương mờ ảo , không trông rõ mặt. Con bé chià tay xin :

 − Ông...ông làm ơn cho con nắm cơm...Con đói quá !

 Đứa bé đứng ngay trước mặt ông, cách có mấy bước , nhưng giọng nói nghe âm vang xa lạ quá , như từ chốn thăm thẳm nào vọng về ; ông bực mình quát lớn theo thói quen hống hách của mình :

 − Con cái nhà ai đi ăn xin nữa đêm thế này ? Xéo ngay ! Làm mất giấc ngủ của ông. ông lại vả cho mấy cái bây giờ.

 Mặc cho phản ứng dữ tợn của ông , đứa bé vẫn đứng im ngước lên nhìn ông như thoát tục , mặt nó trắng toát , đôi mắt trừng trừng , nhìn ông đăm đăm. Khiến chỉ vài giây sau , ông đã mất hẳn bình tỉnh , và như có luồng gió lạnh buốt bất chợt thổi ập vào người , làm ông lẩy bẩy run sợ . Đứa bé lập lại bằng giọng sâu thẳm hơn :

 − Con..Con đói quá , xin ông làm phúc cho con bát cơm.

 ông Phú đứng á khẩu tại chỗ , mồm há ra, mắt tự nhiên lạc thần. Vừa lúc ấy có giọng nói đàn bà từ cổng đưa vào :

 − Con ơi ! về con ơi ! Về với mẹ con ơi !

 ông Phú kinh hãi nhìn ra cửa , thấy một người phụ nữ mặc đồ trắng toát , đứng tuốt ở cuối sân , sát cái cổng xây nhà ông giơ tay vẫy vẫy. Khoảng cách khá xa , lại gặp màn sương đục , ông không trông rõ mặt , chỉ thấy mái tóc dài đen nhánh phủ xuống vai nổi bật trên nền áo trắng.

 ông còn đang ngơ ngác , mất thần thì con mèo đen từ lưng sau lao vụt xuống bên ông kêu thét lên , đôi mắt nó lông lên sòng sọc và nhe hàm răng nhọn hoắt ra gầm gừ , muốn lao lại vồ đứa bé. Hai chân với những móng sắt dài , nó cào liên tiếp trên nền gạch. ông Phú nghe rõ tim mình đập thình thịch như sắp phá vỡ lồng ngực. Thoáng trong chớp mắt, ông không còn thấy đứa bé nữa. ông ngước nhìn ra xa , thì hai cái bóng trắng ấy đã ra tuốt ngoài cuối sân ,đang dắt tay nhau bước ra khỏi cổng nhà ông , và mất hút ở khóm tre bên đường .

 Cả lúc sau, ông mới định thần , chập choạng bước lui vào nhà , miệng ú ớ kêu :

 − Bà , bà ơi ! bà..bà...bà ra ngay đây ..bà ơi !

 ông lùi hẳn vào bên trong , đóng ập cánh cửa lại , bà Phú từ trên giường bước xuống ngạc nhiên hỏi :

 − Ủa cái thuần nó cần cái gì mà nó gọi sớm thế ?

 ông Phú run rẩy ngồi xuống giường lắc đầu lia lịa , một lúc sau ông mới lấy lại chút bình tỉnh bảo :

 − Không ! không phải cái Thuần.

 − Ơ...không phải cái Thuần thì đứa nào mà gõ cửa sớm thế ? Con Nhàn hay thằng Hoành ?

 ông Phú nắm chặt bàn tay vợ , còn bàn tay ông thì lạnh toát như nước đá , ông thở hổn hển bảo vợ :

 − Bà...bà ra xem nó có còn ở ngoài ấy không ?

 Bà Phú không hiểu gì chỉ biết từ ngày về với ông Phú , hiếm thấy khi nào ông như thế này. Bà hỏi lại :

 − Đứa nào mới được chứ ?

 − Đứa bé con.

 Bà Phú càng ngạc nhiên :

 − Đứa bé con nào ? Nhà này làm gì có trẻ con ?

 − Không...biết con nhà ai mà nó đi xin ăn.

 − Khổ thân ! Ăn xin mà vào giờ này ? Nhà này thiếu gì cơm nguội. Sao ông không cho nó một bát ? thôi được , để tôi xuống bếp , tôi bảo cái Thuần nó lấy cho nó vậy.

 Dứt lời , bà bước nhanh ra cửa , bởi vì bà vốn có lòng từ tâm. ông Phú nói với theo :

 − Ừ...bà ra xem nó có còn ngoài sân không ?

 Rồi ông ngồi trố mắt nhìn theo, hồi hộp chờ đợi. Mở cửa , con mèo đen lao vụt vào , nhảy lên cái ghế thường của nó. Đêm tối , đôi mắt nó nhìn đăm đăm như hai ngọn lửa loé sáng có pha chút xíu màu đỏ. Bà Phú bước hẳn ra thềm , đứng nhìn quanh khắp sân và hai bên hiên , nhưng không thấy đứa bé nào cả. Bà nhướng mắt , cố phóng tầm nhìn ra phía cổng vì sương sơm dày đặc quá. Bà đứng trên thềm , quay đầu nói vọng vào :

 − Có cái đứa nào đâu ? Già trẻ lớn bé , chả có thấy ai hết . ông chỉ trông gà hóa cuốc , chứ có ăn mày nào mà dám vào nhà mình giờ này ?

 ông Phú lo lắng nói vọng ra:

 − Không có ai thì bà vào đi. Bà vào rồi khép cửa lại.

 Bà Phú làm theo lời chồng , trở vào giường nằm. Nhưng ông Phú bảo bà thắp cho ông ngọn đèn vặn lớn đặt trên cái bàn giữa nhà rồi vào nằm bên ông . Bà thấy rõ toàn thân ông Phú vẫn còn run lên bần bật từng cơn , ông kéo tấm chăn mỏng phủ lên tới cổ và mắt mở trừng trừng ngó lên trần. Bà Phú lấy làm lạ là tự dưng ông Phú chống bà lại đòi thắp đèn , bình thường khi đi ngủ , ông không chịu được ánh sáng dù chỉ một ngọn đèn leo lét dựng trên bàn thờ , ông cũng bắt che lại , đừng để lọt vào mắt ông. Có đèn ông không ngủ được , ông thường lập đi lập lại như thế !

 Bà Phú xoay về phía ông, đưa một tay đặt lên trên trán , và lần xuống cánh tay, và bàn tay ông, thấy chỗ nào cũng lạnh toát , bà lo lắng hỏi :

 − Sao mà lạnh hết lên thế này ? Trời muà hè mà sao lạnh rét lên thế này ?

 Bà nghe thấy rõ hai hàm răng ông đập vào nhau lách cách như đi ngoài tời muà đông , gặp gió bấc thổi mạnh , bà đăm chiêu hỏi :

 − Ông ơi , ông thấy trong người như thế nào ? hay là lúc nãy ông mở cửa ra thì gặp luồng gió độc ? Thôi cứ nằm yên đấy đi, tôi lấy lá dầu không tôi hơ lửa , tôi đánh gió cho ông nhé !

 ông Phú lắc đầu , cố nói bằng giọng điềm tỉnh hơn :

 − Có gì đâu ! Nhưng mà bà nhớ là cả bà và tôi cùng nghe thấy tiếng gõ cửa , có phải không nào ?

 − Đúng rồi , tôi còn nghe thấy trước ông nữa kia mà. Tiếng con mèo nhà mình nó kêu trước rồi tiếng đập cửa sau.

 ông Phú chậm rãi kể :

 − Ừ ! Bà làm chứng đấy nhé , rõ ràng là có tiếng gõ cửa. Tôi ra mở cửa thì thấy có đứa bé con đứng ở dưới sân chià tay xin cơm , da nó trắng xanh như con nhà giàu mà lại đi ăn xin vào giờ này , thế có lạ không ? Tôi đuổi nó đi , thì nó cứ đứng im nhìn tôi , rồi tôi bổng nhiên lạnh buốt. Tháng này làm gì có gió lạnh ?

 ông đang nói dỡ câu thì bổng con mèo lại tru lên và lao xuống đất. Lần này nó không phóng qua cửa sổ phía sau mà chồm lên, cào mạnh trên cánh cửa ra vào , nhe răng gầm gừ liên tục. ông Phú đang nói , quay mặt lại , nắm chặt cánh tay vợ , trố mắt nhìn theo con mèo. Vài giây sau quả nhiên có tiếng gõ cửa , ông Phú toan hét lên vì kinh sợ , nhưng ông nằm bất động , níu cánh tay vợ thật chặt. Tiếng gõ càng thôi thúc khiến con mèo chồm lên gào cánh cửa , tiếng gầm gừ càng thảm thiết hơn , ông run lập cập bảo bà :

 − Nó...nó...nó đấy bà , nó chưa đi đâu.

 Bà Phú gỡ tay chồng ra và bảo :

 − Ra cho nó bát cơm để nó đi. Rõ lẩn thẩn ! Đêm hôm khuya khoắt thế này nó vào đây xin bát cơm , chả lẻ đuổi nó đi à ? Thôi được rồi , ông cứ nằm im đó đi. Tôi xuống bếp lấy cơm cho nó.

 Bà tuột nhanh xuống giường , xỏ guốc đi ra. öng Phú ngồi bật lên , trố mắt nhìn theo chờ đợi. Bà Phú vừa tháo then ngang , vừa nói lớn :

 − Đứa nào đập cửa đấy ? Từ từ rồi tao mở , làm cái gỉ mà inh ỏi lên thế ?

 Rồi bà mở rộng cánh cửa gỗ , con mèo liền đi ra , nhưng chỉ vài giây sau bước vào, nhẹ nhàng nằm khoang thai bên ông Phú. Bà Phú bước ra thềm , ngạc nhiên chẳng thấy ai. Bà đứng trên hiên , nhìn ra phía cổng , cũng chẳng thấy bóng người nào. Bà bực mình hỏi lớn :

 − Đứa nào đập cửa nhà bà đấy ?

 Không có ai đáp lại , bà buột miệng nói :

 − Lạ nhỉ ? Rõ ràng là vừa đập cửa cơ mà , biến đi đâu mà nhanh thật đấy ? Này này , con cái nhà ai mà nghịch như quỷ thế hả ? Bà mà túm được là mày chết với bà đấy !

 Bà đứng thêm một lúc rồi vén mùng quay vào nằm bên chồng , ông Phú hồi hộp hỏi :

 − Bà có thấy đứa bé không ?

 − Có thấy gì đâu ?

 − Ơ ! Mà rõ ràng cả hai lần nó gõ cửa bà đều nghe thấy chứ đâu phải là tôi ngủ mê ! Lần trước tôi ra , thì nó đứng ngay trước mặt tôi , bận này bà ra thì lại không thấy , thế này là thế nào?

 Cả hai cùng im lặng vì cả hai không tìm ra được câu trả lời , một hồi ông Phú hạ giọng nói như tự hỏi :

 − Chả biết là người hay là ma ?

Xem thêm...

Nợ từ kiếp trước (Phần 2)

00:26 |
My đã nhiều lần kể cho bố mẹ mình nghe về những điều kỳ lạ xảy ra tại căn nhà này.
Nhưng xem ra, bố mẹ cô coi đó là nhảm nhí, và cho rằng cô học nhiều quá nên bị hoang tưởng. My không nghĩ như thế, cô tin là cái căn nhà rộng rãi và đẹp đẽ này chứa một điều bí ẩn gì đó. My có đem chuyện này kể cho mấy đứa bạn mới nghe, chúng nó bảo My là có khi nhà My được xây trên đất dữ nên bị ma quỷ quậy phá, phải chăm lên chùa cúng kiến và treo bùa trong nhà.  My có về khuyến khích bố mẹ cô lên chùa cùng mình, nhưng vì cả hai đều là công nhân viên chức nhà nước, ít khi nào mà họ đi được lắm. Nên đâm ra, thỉnh thoảng chỉ có mẹ My đi cùng cô mà thôi, còn bố cô thì hầu như không bao giờ. Điều đáng nói ở đây là, mặc dù đã lên chùa cúng kiến, và đi xin bùa về rồi mà dường như mọi việc vẫn y nguyên, không có chút gì thay đổi cả. Cuối cùng, do không chịu đựng được nữa, My đã được con bạn mới thân của minh, Kim, rủ đi tới nhà một nhỏ này để coi bói về phần cõi âm. Nghe nhỏ Kim nói, thì nhỏ coi bói này cảm nhận được thế giới người âm, và nhỏ chỉ coi về người âm mà thôi.
 
 
Cuối tuần rảnh rang, My và Kim cùng nhau chạy tới nhà nhỏ này. My đã mua đủ các thứ mà Kim dặn, sữa, hương, vàng mã. Đến nơi, My thấy đây là một căn nhà nhỏ nằm trong ngõ, nhìn từ bên ngoài vào thì thấy ẩm thấp vô cùng. Hai người vừa bước vào trong nhà, họ cảm nhận ngay được một cái cảm giác nhẹ nhõm, mát mẻ. Trong nhà để một cái bàn thờ Địa Tạng Bồ Tát, bên trên là hoa quả vả khói hương nghi ngút. Ngồi trước bàn thơ là một cô gái, mặc một bộ quần áo rất bình thường. Hai người cúi chào, rồi Kim lo việc bày đồ lễ lên bàn thờ, còn My thì ngồi ngay ngắn trước mặt người con gái cảm nhận được cõi âm. My chưa kịp lên tiếng thì cô gái này đã nói:
 
- Chị đang bị người âm theo đó.
 
Câu nói này tựa như một tiếng sét đánh ngang tai My, cô nghe vậy mà có hơi tái mặt. Chợt cô gái này nói tiếp:
 
- Thật ra họ không theo chị, mà theo một ai đó trong nhà chị. Vì để lâu ngày mà người nhà chị không ai cúng kiến, nên oan hồn mới quậy phá và trêu ghẹo mọi người, trong đó có cả chị.
 
Lúc này nhỏ Kim cũng đã ngồi xuống bên cạnh My, nghe thấy vậy, nhỏ có phần lo lắng bẻn hỏi hộ con bạn mình đang ngồi trơ ra như phỗng bên cạnh:
 
- Thế chị có cách nào giúp bạn của em không?
 
Cô gái này ngồi nhắm mắt mồm lẩm bẩm cái gì đó rất lâu, chợt cô ta mở mắt, nhìn chằm chằm vô My, khiến cô ta có phần sợ hãi. Rồi cô gái này nói:
 
- Nhà chị có một ai đó làm chức vụ cao lắm đúng không?
 
Nghe đến đây, My liền nhận ngay ra người mà cô gái này đang nói có thể là bố mình. Còn chưa kịp trả lời thêm, thì cô gái này lại nói tiếp:
 
- Do tranh dành quyền lực, chức vụ. Mà người nhà chị đã bất chấp tất cả, động đến mồ mả của một số người. Giờ người ta mất đi nơi thờ phụng, chỗ ở. Người ta oán hận lắm, nên quyết bám theo nhà chị trả thù.
 
Càng nghe, My càng rùng mình sợ hãi, mồ hôi bắt đầu xuất hiện trên chán cô. Rồi My hỏi vội:
 
- Vô lý quá, nhà mình đang đà phất lên thì làm sao có chuyện bị người âm theo quậy phá được.
 
Cô gái này nghe xong, thì nói một cái giọng đáng sợ:
 
- Đúng là nhà chị đang phất, nên oan hồn theo đuổi chưa làm gì được. Nhưng chỉ sau cái tháng này là mọi chuyện sẽ đổi khác. Tôi khuyên thật chị và người nhà đi lại nên cẩn thận.
 
My nghe đến tháng sau là gặp họa thì sợ lắm, cô tái mặt, giọng run run hỏi cô gái này:
 
- Vậy chị có thể giúp em được không?
 
Cô gái này nhìn My và Kim mặt buồn rầu đáp:
 
- Rất tiếc, em chỉ là người nói chuyện được với người âm mà thôi. Cái chuyện trừ tà với yểm bùa, có lẽ chị nên tìm thầy về tận nhà mà xem xét, chứ em thực sự không thể giúp gì được.
 
Ngồi một lúc nữa thấy không thể làm gì hơn, cuối cùng My và Kim ra về. Về đến nhà, sau khi kể cho bố với mẹ mình nghe, nhưng xem ra bố mẹ của My không những là không tin My, mà còn mắng cho cô một trận vì tôi mê tin dị đoan. Phải thú thực một điều rằng, My có phần cảm nhận được rằng chính bố mẹ mình cũng đa bắt gặp những chuyện lạ xảy ra tại căn nhà mới này, chỉ có điều họ đang cố giấu giếm My mà thôi.
 
Tháng sau đó, bố My có một cuộc hội thảo quan trọng vào ngày mai, cả đêm nay ông phải ngồi ở phòng làm việc để chuẩn bị cho buổi thuyết trình của mình. Đang ngồi viết bài thuyết trình, chợt bố của My có một cảm giác lạnh xương sống, da gà nổi lên. Rồi bên tai ông ta văng vẳng tiếng một người đàn ông gọi:
 
- Huy ơi … Huy ơi …
 
Bố của My ngừng bút viết, ông ta nhìn quanh phòng. Không một ai cả , bốn bề tối đen như mực, chỉ có mỗi cái đèn bàn làm việc của ông là chiếu sáng rọi khắp cả căn buồng. Nghĩ là mình nghe lầm, bố của My lại cầm bút lên viết tiếp, cái tiếng bút bi sột soạt trong đêm nghe mà cũng rờn rợn người. Cái bàn làm việc của ông ta đối diện với cửa ra vào, trước đó là một bộ bàn ghế để tiếp khách. Đang ngồi chỉnh sửa lại cái bài thuyết trình, chợt bố My có cái cảm giác trong lòng nao núng vô cùng, một cái cảm giác như thúc giục ông ta dừng bút mà ngửng đầu lên. Ngồi đây viết bài, mà trong lòng bất an thế này thì khó mà tập chung được. Rồi hơn thế nữa, bây giờ bố của My còn có cái cảm giác như có một ai đó, đứng lặng trong bóng tối kia, nhìn mình chăm chú. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên chán của ông. Cuối cùng, bố My đã làm theo bản năng, ông ta từ từ đặt bút xuống, rồi chậm rãi ngẩng đầu lên. Bố My kinh hoàng, may mà nén kịp, làm sao mà không sợ được khi mà ngay trước mặt ông ta, ngay trước cái bàn làm việc này, là một người đàn ông gầy gộc mặt trắng bệch đang đứng đó nhìn ông ta chằm chằm. Chỉ sau hai giây, cái bóng người đó biến mất. Bố My tháo kính, ngồi xoa mặt cho tỉnh táo, và đồng thời cũng để cho nhịp tim đập chậm lại. Xong xuôi, bố My bật đèn đi xuống nhà dưới để kiếm một ly trà uống cho tỉnh táo. Bố My đi tới cầu thang, ông bật công tắc đèn thì không được, có thể là cái bong đèn đã cháy. Chán nản, bố My đành mò mẫm bước xuống cái cầu thang tối thui, đi được mấy bước. Chợt ông như để mắt tới một cái bóng người đang đứng ở đoạn gần cuối cầu thang. Bố My lên tiếng:
 
- Ai đứng đó đó?
 
Không một tiếng trả lời, chuẩn bị bước xuống thì chợt bên tai ông lại vang lên cái tiếng gọi lúc nãy trong căn phòng làm việc:
 
- Huy ơi … Huy ơi …
 
Còn chưa kịp quay đầu lại nhìn, một lực đẩy mạnh ông ta từ phía sau khiến cho bố của My ngã chúi đầu mấy vòng xuống dưới tầng một. Nghe tiếng động lớn, mọi người tỉnh giấc chạy lại chỗ bố của My. Cuối cùng cái buổi thuyết trình của ông ta đã bị hủy bỏ, bố My phải nằm viện ít nhất hai tuần, với lý do là bị trấn thương đốt sống cổ, và rạn xường chân trái. Nằm trong viện, giờ phút này đây, bố của My không thể nào mà phủ nhận được việc ngồi nhà mà gia đình mình đang ở bị ma ám. Thế rồi khi được ra viện, bố My gọi ngay một ông thầy Tầu tới coi lại nhà cửa với hy vọng có thể giải được cái hạn này.
<còn nữa>
Xem thêm...

Truyện Nợ từ kiếp trước

01:05 |
Người không phạm yêu, yêu không phạm người”, có thể khẳng định rằng câu nói này luôn luôn là đúng.
Người phàm thế như chúng ta làm sao mà có thể hiểu biết hết được cái cõi âm cơ chứ. Đã nhiều lần chúng ta vô tình, mà cũng có thể là cố ý đã phạm vào người âm để mà mang họa vào thân. Trong câu truyện này sẽ nói đến vấn đề nhà bị ma ám nhưng không hẳn là xoay quanh lĩnh vực đó. Như các bạn đã biết, có đất lành thì ắt là có đất dữ. Đất dữ là những mảnh đất lâu đời, bị người ta tranh dành nhau, rồi thì yêu khí xung thiên, khiến cho oan hồn vất vưởng mà bám trụ lấy cái miếng đất đó. Có rất nhiều gia đình đã rơi vào cái hoàn cảnh mà mua nhầm hoặc xây nhầm nhà trên những mảnh đất dữ đó rồi để lại một cái hậu quả không lường được. Tuy nói là đất dữ có ma, nhưng nhiều khi đất lành cũng có vậy.
 
Lấy ví dụ như căn nhà mà tôi đang sống hiện giờ, bố mẹ tôi có nói rằng mảnh đất này đã thuộc về gia đình tôi từ lâu lắm rồi, có thể nói là đã hơn mấy chục năm. Nhưng nếu bạn đọc còn nhớ trong cuốn Bên Kia Của Sự Sống, tôi có đề cập đến việc có tiếng bước chân trên tầng ba. Việc này không chỉ có mình nhà tôi, mà ngay cả mấy ông anh bà chị họ ở nhà bà ngoại ngay kế bên cũng đã có nghe thấy. Nói gì thì nói, dù sao đi chăng nữa, đó cũng chỉ là người nhà mình mà thôi, họa chăng họ có vể cũng là chỉ để thăm con cháu. Vấy đối với những căn nhà được xây trên những mảnh đất dữ thì chủ nhân cần làm điều gì để sống yên ổn trước khi phải đưa ra cái quyết định cuối là dọn đi nơi khác? Có nhiều cách lắm chứ: có người thì sẽ mua những đồ trấn nhà về để xua đuổi đi cái oan nghiệt; có người thì lại gọi thầy về giải hạn, hoặc là nói chuyện và tìm cách siêu thoát, hay như chiều lòng cho những oan hồn còn đang vấn vương; nhưng cũng có những người ác độc thẳng tay, họ tìm mọi cách đánh tan hồn phách của những oan hồn để chiếm lấy căn nhà đó. Mình hi vọng câu truyện dưới đây sẽ thu hút được bạn đọc và mong bạn đọc ủng hộ hết lòng. Câu truyện lấy bối cảnh là căn nhà bị ma ám, nhưng sẽ nói lên ý chính là nga voi, một trong những bảo bối trấn nhà.


 

Phần 1: Nhật Ký Của Con.

 
“Ngày… tháng … Năm…
 
Vui quá, hôm nay bố mới lên chức cao lắm. Thế là mình lại sắp được dọn sang một căn nhà mới cao to và đẹp đẽ hơn rồi. Chỉ buồn rằng mình sẽ phải xa bạn bè mà thôi. Chiều nay mời chúng nó đi ăn tiệc chia tay mà đứa nào cũng buồn quá. Mình đã nói chúng nó là có dịp sẽ về thăm và nhất định sẽ dữ liên lạc, vậy mà tụi nó cứ mếu máo hoài à. Cả tối nay mình cứ thao thức mãi không ngủ được, mọi thứ đã chuẩn bị xong, sáng mai sẽ phụ giúp mẹ dọn qua nhà mới.”
 
“Ngày … Tháng … Năm…
 
Mưa bão ghê thật, đúng hôm chuyển nhà thì lại mưa. Căn nhà mới thật là đẹp và rộng thênh thang. Trước cửa là một cái sân nhỏ, đằng sau thì có cái vườn và một ao ca thật là đẹp hết cỡ. Căn nhà này đồ sộ quá, mình chiếm ngay tầng ba, nơi có cái cửa sổ nhìn ra sấn trước, mình thích ngắm cảnh đường phố lắm. Đồ đạc trong phòng mình cũng bầy biện xong cả rồi, mai họ sẽ chuyển đồ đạc ở phòng khách đến. Mai mình còn phải theo mẹ lên nhập học vào trường mới, không hiểu rồi các bạn mới có quý mình không nữa.”
 
… Sâu khi ở căn nhà mới được hơn một tháng …
 
“Ngày … Tháng … Năm…
 
Hôm nay giời âm u quá, cứ tưởng là mưa mà hóa ra không phải. Bây giờ mình đã hết lạ nhà mới rồi, đêm đêm đã dễ ngủ. Tuy chỉ có một điều, không hiểu là vì lý do tại sao, nhưng mình từ khi ở trong căn nhà này luôn có một cái cảm giác sợ hãi trong lòng. Mấy đứa cùng phố mỗi lần đi ngang qua thường nhìn vô nhà mình rồi bán tán này nọ. Mình nghĩ chắc tại chúng nó không có nhà cao cửa rộng như mình, nên sinh lòng ghen ghét, đố kị. Chắc mình cũng kệ chúng nó thôi, vì bố mình làm ra tiền nhiều, thì gia đình mình phải khá giả hơn gia đình của chúng nó rồi.”
 
“Ngày… Tháng… Năm…
 
Cái con mèo đen đáng ghét, rõ ràng mình thấy nó hiền lành lắm mà tại sao mỗi lần mình cho nó ăn, nó cứ dựng lông lên tính cắn mình cơ chứ, đúng là cái đồ mèo hoang không biết điều. Hôm nay bố đi công tác rồi, còn mẹ thì trực ở viện, thế là lại còn mỗi mình với cô giúp việc. Kì lạ thật, tại sao mọi khi mình quen ở nhà một mình rồi vậy mà từ khi mình chuyển tới căn nhà này tới giờ, mình khó ngủ vô cùng. Mình luôn sợ hãi mội khi mình nhắm mắt vào ngủ, mình có cái cảm giác dường như mình đang đón đợi một cái gì đó, một cái gì đó đáng sợ lắm…”
 
Viết đên đấy, tôi đóng cuốn nhật ký của mình lại, và chui lên giường ngủ với cô giúp việc. Kể từ cái ngày mà dọn qua nhà mới, tôi thường gọi cô giúp việc lên ngủ cùng mình. Vì tôi cũng là con gái nên ngủ cùng với cô ý cũng thoải mái. Mặc dù đã có cô giúp việc ở bên, nhưng tôi cũng khó mà chìm vào giấc ngủ được, một cái cảm giác mà bạn rất buồn ngủ, nhưng cứ mỗi lần chợp mắt được năm phút, bạn lại phải hé mở con mắt của mình ra và nhìn trong bong tối, như muốn khẳng đỉnh một điều rằng, không còn một ai khác trong căn buồng này.
 
Đi học về là tôi lại chạy ngay lên buồng quang cặp và xuống phụ giúp mẹ mình việc làm vườn. Tôi tên là My, năm nay đang học đại học năm thứ hai, nếu bạn hỏi tôi là đã có bạn trai chưa thì xin thú thực là chưa. Lý do có thể là vì tôi chưa tìm được một người con trai nào hợp với mình cả. Ăn tối xong, tôi lại giúp cô giúp việc dọn dẹp. Tối tối, tôi lại lên ôm cuốn nhật ký viết lại những truyện đã xảy ra trong ngày. Tôi bắt đầu cuốn nhật ký là vì lúc đầu bố mẹ bắt tôi làm thế để luyện văn. Nhưng rồi sau này quen dần tôi cảm thấy viết nhật ký là một cái sở thích. Tôi còn dữ những cuốn nhật ký từ hồi tôi mới học lớp sáu, cùng là cái năm đầu tiên mà tôi bắt đầu viết nhật ký. Nhiều khi đem mấy cuốn nhật ký đó ra coi lại cũng thấy vui lắm chứ, một phần vì hồi đó còn bé nên cách viết buồn cười lắm, chửa kể đến lối suy nghĩ và cách tư duy. Nói vậy chứ nếu một con người có thể chứng kiến sự thay đổi của bản thân mình thì điều đó khá là thú vị.
 
… Đêm kỳ lạ 1 …
 
Lại cái tiếng bước chân ngoài hành lang, thật là kì lạ. Đang đêm thế này rồi, còn có ai đi lại nữa đâu mà lại có tiếng bước chân nhỉ? Tôi chán nản và mệt mỏi, ngồi dậy. Mai có bài thi quan trọng lắm, mà giờ này còn chưa ngủ được. Nói về bản thân tôi là một đứa con gái cũng khá lì, ít khi mà tin vào ba cái chuyện ma quỷ tào lao lắm. Tôi bật cái đèn đầu giường, từ từ tiến lại về phía cửa phòng. Tôi nín thở lặng thinh để lắng tai nghe tiếp cái bước chân đó. Tôi đã nghe được cái tiếng bước chân này từ lâu lắm rồi, nhiều khi còn nghe thấy tiếng động như có ai lục lọi đồ đạc nữa cơ. Tôi cầm sẵn cái tay cầm của cửa, bất thình lình, tôi mở cửa nhìn vào cái mà đêm đen dầy đặc ở hành lang. Rõ ràng là không có một cái gì, tiếng bước chân đã mất hẳn. Tôi đóng cửa lại và giả vờ đứng im ở đó lắng nghe coi còn có tiếng bước chân không, nhưng bốn bề đã trở về im lặng. Tôi lủi thủi trèo lại lên giường và cố giỗ giấc ngủ.
 
… Đêm Kỳ lạ 2 …
 
Sắp thi rồi, tôi lại phải thức đêm học. Sở thích của tôi là xuống dưới nhà làm một ly cà phê sữa đá đặc và một ít bánh quy lên nhâm nhi ôn bài vở. Đang đứng pha cà phê, chợt tôi có một cái cảm giác lạnh gáy vô cùng. Tôi ngừng tay ngoáy, quay đầu lại nhìn, không có gì cả, chỉ có mình tôi đang ở dưới bếp, mọi người đã ngủ hết rổi. Sau khi đã hoàn thành ly cà phê sữa đá, tôi mở tủ kiếm tìm cái hộp bánh quy yêu thích của mình. Còn đang loay hoay lấy hộp bánh quy trong tủ thì chợt cái hộp giấy để tít trên khẻ tủ rơi vô đầu tôi làm tôi giật hết cả mình. Tôi cúi xuống cầm cái hộp đó lên, lạ nhỉ, cái hộp cũng khá nặng chả lẽ lại chuột chạy trong nhà. Nếu là có chuột thật thì chắc phải bảo bố mai gọi người đến sử lý thôi. Một tay cầm ly cà phê sữa, một tay cầm đĩa bánh, tôi ung dung đi lên buồng mình. Bước trên cái cầu thang rộng này, mà tôi có cảm giác như có một người nào đó đang đi lên ngay sau lưng minh. Đã mấy lần tôi dừng bước, quay đầu lại phía sau, nhưng rõ ràng là không có ai. Tôi bước nhanh lên phòng, đặt ly cà phê sữa và đĩa bánh xuống bàn. Tôi từ từ tiến lại phía của buồng và bắt đầu lắng tai nghe, quả thật tiếng bước chân lại xuất hiện. Tiếng bước chân đi lên hành lang, rồi tiến lại gần hơn đến cánh cửa phòng tôi. Tôi nín thở lắng nghe, nhưng lạ thay, tiếng bước chân đến cửa thì biến mất. Tôi vội nhanh tay mở cửa, không có gì, không có một ai ở ngoài hành lang tối đen này cả. Tôi lại đóng cửa, nhưng lần này, tôi có cảm giác nôn nào, bồn chốn lắm. Cái cảm giác này như điều khiển tôi, bắt tôi phải đứng lại ở đó và lắng nghe thêm. Cứ đứng đó một lúc, y như rằng tiếng bước chân lại xuất hiện, nhưng có vẻ như nó đi xa dần dần, còn đang lắng nghe thì chượt có tiếng đập vào cửa cái rầm, khiến cho tôi giật hết cả mình mà ngã ngửa ra sàn. Cái tiếng đập bất ngờ đó làm tôi hết hồn, tim đập thình thịch. Bố tôi nói vọng ra từ căn buồng của mình ở tầng hai:
 
 
- Làm sao thế My?
 
Tôi thở hổn hển, nhưng cũng cố bình tĩnh mà nói lớn:
 
- Con làm rơi cái gối ý mà.
 
Mẹ tôi mới nói chen vô:
 
- Phải cẩn thận chứ con.
 
Tôi vội đáp:
 
- Dạ, xin lỗi bố mẹ, bố mẹ ngủ đi.
 
Tôi có hơi run run, lấy bình tĩnh tiến lại mở cái cửa buồng ra một lần nữa. Bốn bề im lìm, chỉ còn cái màn đêm đen dày đặc bao trùm lấy cái hành lang. Tôi đóng cửa lại và ngồi vào bàn học, nhưng có lẽ cái tiếng đập cửa vừa rồi khiến tôi không tài nào tập chung được, vẫn còn một chút gì đó đọng lại. Ngồi học mà trong đầu tôi luôn hiện ra một câu hỏi “Điều gì đang xảy ra tại căn nhà này vậy?”
Xem thêm...